Showing posts with label doi-song. Show all posts

Để đến được với hạnh phúc, thanh xuân của người phụ nữ không thể không gặp vài người khiến cho trái tim đôi lần vỡ tan.
Những năm tháng thanh xuân của người con gái chẳng thể nào tránh được gặp phải một số kiểu người. Ta gặp phải người khiến chúng ta đau lòng bao nhiêu lần mà ta vẫn tình nguyện tha thứ ngần ấy lần cho họ.

Hay người mà ta hiểu rõ trong lòng họ luôn có một hình bóng người con gái khác nhưng ta lại luôn cố chấp ở bên họ để hy vọng một ngày nào đó lòng họ có ta. Ta còn gặp phải người mà biết rằng yêu họ sẽ chẳng có tương lai nhưng vẫn cố chấp kéo dài mối quan hệ chẳng đi đến đâu.

Ảnh minh họa

Ta cũng đã từng gặp phải người mà hết lòng yêu thương họ chỉ mong nhận lại được sự chân tình từ họ. Thế nhưng, họ lại cứa vào tim ta những vết sâu hoắm và đem sự chân thành của họ cho người con gái khác. Nhưng cũng chẳng thiếu trường hợp, người đàn ông sẵn sang trao cho bạn sự chân tình nhưng bạn lại từ chối họ chỉ vì mình đâu có yêu.

Trò đời là vậy. Phụ nữ nhất định gặp nhiều kiểu người. Có kiểu khiến bạn hiểu ra hy sinh là một điều cực kỳ ngu ngốc. Có kiểu khiến bạn hiểu ra sự tin tưởng cũng chính là biểu hiện tiếp theo của sự ngu ngốc. Có kiểu giúp bạn hiểu ra rằng cho dù bạn dành cả cuộc đời này để hy sinh, trao cho họ những gì bạn có, chân thành đối với họ có thừa. Thế nhưng, họ vẫn phủi tay, sự hy sinh, chân thành của bạn là phí công.

Thanh xuân, nhất định bạn sẽ gặp hai kiểu người. Kiểu người sẵn sàng dâng hiến trái tim của họ cho bạn và kiểu người vô tâm trà đạp, giày xéo lên trái tim của bạn.

Cuộc đời này không có gì là toàn vẹn. Nếu may mắn, bạn có thể gặp được người mà sẵn sàng dâng hiến trái tim của họ cho bạn và bạn cũng vậy. Còn không, việc trái tim của bạn trải qua những lần tan vỡ là điều tất yếu.

Theo Người Đưa Tin

Đối với các nàng dâu với những tật xấu này, các bà mẹ chồng chắc chắn sẽ phải khá đau đầu trong việc giữ được hòa bình trong gia đình.

Gần đây trên mạng xã hội xôn xao chuyện con dâu bóp cổ, đánh, nhốt mẹ chồng như vật nuôi khiến rất nhiều người phẫn nộ. Từ trước đến nay, người ta thường cho rằng con dâu luôn ở thế yếu khi gặp phải những bà mẹ chồng khó tính, người ta rỉ tai nhau những bí quyết để đối phó với mẹ chồng. Kể cả nếu bạn tìm cụm từ khóa “mẹ chồng, nàng dâu”, các bạn sẽ chỉ thấy “những kiểu mẫu mẹ chồng khiến con dâu sợ” hay “các kiểu mẹ chồng khiến nàng dâu khóc thét”…

Thế nhưng có mấy ai biết rằng, trong xã hội hiện đại, rất nhiều trường hợp con dâu đóng vai “ác” trong gia đình chứ không phải mẹ chồng. Có muôn vàn kiểu con dâu khiến mẹ chồng cảm thấy vô cùng mệt mỏi đôi khi là thấy khiếp sợ bởi không phải cưới về để xây dựng êm ấp trong gia đình mà là gây nên những rạn nứt trong cuộc sống hàng ngày.

Con dâu quá nóng tính và ưa bạo lực

Một người con dâu hung hăng thường không biết cách xử lý, sắp xếp mọi việc trong gia đình. Các thành viên trong gia đình muốn đưa ra ý kiến của bản thân cũng sẽ bị lấn át ngay lập tức. Việc tính cách nóng nảy sẽ kéo theo sự độc đoán trong quyết định. Một người con dâu chỉ dùng bạo lực và cãi vã để giải quyết vấn đề sẽ không mang lại êm ấp cho gia đình. Nếu ai đó làm trái ý sẽ khiến nàng dâu tức giận, dần dần sẽ khiến các mối quan hệ trong gia đình trở nên căng thẳng.

Con dâu vụ lợi

Một nàng dâu chỉ biết tính toán sẽ khiến không chỉ mẹ chồng mà còn gia đình nhà chồng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Các nàng dâu như vậy chỉ muốn kiếm lợi cho bản thân, cho dù là kiếm được tiền từ bên ngoài cũng sẽ không dành tiền đó cho gia đình chồng mà chỉ để chăm sóc bản thân. Mẹ chồng sẽ không được phụng dưỡng mà ngay cả người chồng đầu ấp tay gối cũng không được chăm lo cho đời sống hằng ngày. Đa phần các nàng dâu vụ lợi sẽ luôn căng thẳng với mẹ chồng về tài chính, dần dần sinh ra những cãi vã trong gia đình.

Con dâu vụ lợi khiến mẹ chồng mệt mỏi

Ảnh minh họa

Con dâu không biết điều

Dạy dỗ con gái đã khó, để chỉ bảo cho một nàng dâu không biết điều còn khó khăn hơn rất nhiều. Những nàng dâu không biết điều sẽ luôn tìm cách chống đối mẹ chồng với nhiều lý do khác nhau như lối sống khác nhau giữa hai thế hệ, mẹ chồng cổ hủ hoặc mẹ chồng quá khó tính… Không chỉ tự đòi quyền làm chủ gia đình mà còn có ý định kìm kẹp, thay tư cách làm chồng trong gia đình. Nếu gia đình có thêm cháu nội, chắc chắn mẹ chồng và con dâu sẽ không bao giờ nghe lại kinh nghiệm nuôi nấng của mẹ chồng mà còn không thích cho mẹ chồng tiếp xúc với cháu.

Con dâu lười nhác

Chưa kể đến tư cách một người làm dâu mà còn là một người vợ, phụ nữ lười nhác sẽ khiến cho chồng rất khổ. Thay vì giúp đỡ gia đình, đỡ đần việc cho mọi người thì nàng dâu này còn bày thêm nhiều việc hơn. Có nhiều gia đình, con dâu vừa lười biếng vừa hỗn láo là nỗi ác mộng, khi mẹ chồng đã có tuổi, việc bà phải phục vụ con trai lẫn con dâu sẽ khiến bà ngày càng yếu. Người đàn ông trong gia đình không được sự chăm sóc cũng dần bỏ bê gia đình, đi tìm nguồn vui mới.


Con dâu hay nói dối

Việc một nàng dâu thường bao biện trong mọi tình huống để đổ lỗi cho các thành viên khác trong gia đình là điều đáng sợ. Bởi chính từ những việc nhỏ nhặt dần dần sẽ chia rẽ các thành viên trong gia đình đồng thời phá tan sự gắn kết vốn có. Mẹ nghi ngờ con, con nghi ngờ mẹ, vợ nghi ngờ chồng. Nếu phải một nàng dâu nào cả gan làm những việc động trời mà không dám chịu trách nhiệm, mọi chuyện còn tồi tệ hơn rất nhiều. Nói dối là thói quen xấu với tất cả các thế hệ, ảnh hưởng đến việc dạy dỗ con cái sau này trong gia đình.

Trong xã hội hiện đại, khi mà phụ nữ tranh đấu cho quyền làm chủ của mình thì kèm theo đó là các hệ lụy về lối sống cũng như cách ứng xử trong gia đình. Những nàng dâu dần trở thành mối lo ngại của các mẹ chồng, và chắc chắn người bị ảnh hưởng nhiều nhất chính là người chồng và những đứa cháu trong gia đình. Đối với các nàng dâu với những tật xấu kể trên, các bà mẹ chồng chắc chắn sẽ phải khá đau đầu trong việc giữ được hòa bình trong gia đình.

Theo Thế Giới Trẻ

Con gái mà, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có lạnh lùng hay vô tình đến đâu, thì em vẫn là cô gái vẫn là người yếu đuối mà thôi.


Đừng bắt bẻ em rằng sau một mối tình tan vỡ, em ngay lập tức có thể đủ mạnh mẽ để mỉm cười chào một ngày mới luôn.

Em vẫn chỉ là con gái mà thôi, vẫn đêm đêm làm bạn với nước mắt, vẫn đêm đêm bầu bạn với cô đơn, và nỗi buồn như gặm nhấm dần vào trái tim của em…

Anh ạ, thứ đã là yếu đuối thì mong manh dễ vỡ lắm đó anh.

Là con gái chúng em cũng có cái tôi cho mình chứ, ừ thì anh nói chia tay em cũng đồng ý chấp nhận thôi, anh đã dứt tay thì chúng em cũng buông thôi, dù trong lòng còn mang đầy cay đắng, dù trái tim mách bảo không muốn chấp nhận.

Nhưng em phải để lý trí được lên tiếng, vì anh biết đó nếu thấy em trong sự nài nỉ, cầu xin anh quay về, liệu rằng anh có quay về, liệu rằng anh có còn nhìn em với ánh mắt tôn trọng, hay đó chỉ là sự thương cảm cho một đứa con gái yếu đuối lụy tình

Anh có biết không, nếu con gái không mạnh mẽ thì yếu đuối để cho ai xem, khi mà các anh được tự cho mình cái quyền nhìn thấy con gái chúng em yếu đuối.

Các anh có bao giờ cảm thấy xót xa không, có bao giờ đồng cảm với sự yếu đuối đó của chúng em không, hay đó chỉ là sự tự đắc, thương cảm, và dửng dưng với nó.

Đau lắm anh, xót lắm anh, sinh ra đã là phận yếu, vì thế mà có lẽ ông trời đã ban cho chúng em những trái tim mong manh, những giọt nước mắt biểu cảm của đau thương, dù chúng em không hề muốn ai nhìn thấy những phút yếu lòng.

Đừng cố đi tìm hiểu tại sao chúng em yếu đuối, vì nếu không là yếu đuối chúng em đã không là con gái, có lẽ chính vì sự bù trừ mà tạo hóa đã bạn tặng, chúng em mới muốn được trở che, muốn được yêu thương và được nâng niu từ các anh.

Nhưng khi mà điều đã từng nâng niu ấy rời bỏ, chúng em lại trở về với yếu đuối và càng yếu đuối hơn khi mà sự ra đi đó đã hằn lên trái tim, những vết xước không thể xóa nhòa.

Đừng cố hỏi tại sao con gái chúng em yếu đuối, vì chúng em có quyền đó, đó là thứ là của riêng chúng em, em sẽ khóc em sẽ đau lòng khi đánh mất đi những thứ quan trọng, những thứ em đã từng coi là cả cuộc đời của mình.

Đừng cố hỏi tại sao con gái chúng em yếu đuối nữa, đừng hỏi nữa, vì dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có cố gắng tỏ ra lạnh lùng đến đâu, thì chúng em vẫn là con gái vẫn sẽ cho mình đôi lúc được buông thả cảm xúc.

Sự yếu đuối không phải là khái niệm mặc định chỉ dành riêng cho chúng em, nhưng nó là thứ chúng em cần, bởi càng cố tỏ ra mạnh mẽ, con gái càng dễ tổn thương, càng cô đơn, con gái càng cố gồng mình chịu đựng.

Vì vậy, con gái à hãy cứ cho mình được khóc, được quyền yếu đuối nhé, dù cho không phải ai cũng sẽ là một cô gái xinh đẹp khi khóc, nhưng ít nhất chúng ta được sống đúng với cảm xúc của mình, được sống chân thật với lòng mình, điều đó đáng quý hơn tất cả.

Và con gái thì đáng được có điều đó, những điều tốt đẹp, sẽ biết nâng niu và bảo vệ chúng ta bởi chính tâm hồn mong manh của mình, đó mới là cái đích mà phái yêu chúng ta cần hướng tới.

Vậy nên con gái ơi, mạnh mẽ là tốt nhưng chỉ nên mạnh mẽ vừa đủ thôi, hãy dùng sự mạnh mẽ ấy để tạo ra sức hút cho vẻ đẹp của chính mình, chứ không phải biến nó thành bức màn ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Là một con gái, thì chúng ta sẽ đẹp nhất khi ta được là chính mình, và một cô gái đủ thông minh, tinh tế sẽ là cô gái luôn biết cân bằng giữa mạnh mẽ và yếu đuối.

Theo Dear.vn

Chỉ cần anh bớt chút thời gian chia sẻ với cô ấy những muộn phiền, chắc chắn cô ấy sẽ vì anh mà luôn giữ gia đình êm ấm. Phụ nữ là vậy, họ chẳng cần gì to tát ngoài chuyện người đàn ông họ yêu thấy hiểu và trân quý.

Phụ nữ họ chẳng cần gì to tát ngoài chuyện người đàn ông họ yêu thấy hiểu và trân quý. (Ảnh minh họa)

Cuộc đối thoại thường nhật của tôi và cô ấy hàng ngày là thế này:

"Rồi em có chịu lẹ tay đưa mâm bát cho anh không?"

"Hả? Anh nói gì em nghe không lọt tai?"

"Em yêu, đưa cái nồi cơm đây anh rửa cho, em cứ vào nghỉ ngơi cho khoẻ nhé!..."

Cứ như vậy sau mỗi bữa ăn, tôi lại "lăn vào bếp" rửa sạch chén bát, lau gọn căn bếp nhỏ. Cô ấy nấu nướng xong rồi, chỉ cần đi nghỉ, mọi chuyện còn lại đã có người đàn ông của gia đình phụ lo.

Ngoài ra, còn dăm ba lần khác:

"Phòng như cái ổ rác, sao em không dọn? ... À thì thôi để anh quét lại cho sạch, em cứ nghỉ đi..."

"Rồi em có đem hết quần áo bẩn ra không?... Để anh còn giặt rồi phơi, cho em nghỉ ngơi nè ..."

"Em đi mà lấy cho anh con dao ... rồi anh gọt hoa quả để em ăn mát người!"

Bởi mới nói, đàn ông ra đường trịch thượng, cao ngạo cũng được, đàn ông trên thương trường bản lĩnh, ngang tàng cũng không sao. Nhưng đứng trước người phụ nữ mà mình tin yêu, thì nhất định phải nhẹ giọng dỗ dành và thương quý.

Đừng bao giờ tị nạnh hay ganh đo chút việc nhà nhỏ nhặt với phụ nữ, muốn giữ được hạnh phúc, phải biết chăm chút và sẻ san cùng người vợ môi kề ngực ấp với mình.

Bình sinh phụ nữ khổ lắm, chưa lấy chồng đã phải chịu áp lực công - dung - ngôn - hạnh, về làm dâu gặp mẹ chồng thì thêm gánh nặng "tam tòng tứ đức". Đến kì sinh nở lại còn khổ cực trăm bề đến cỡ nào nữa.

Đàn ông thuở chưa làm chồng quen miệng hẹn hứa, thì khi rước vợ về cũng phải thương vợ cho trọn bề nghĩa ân.

Đừng lấy những lần bội phản gán lên yên bình của người phụ nữ mình thương, cũng đừng thấy cô ấy bao dung mà tiếp tục sai phạm với người thương mình như thế.

Thay vì về trễ, hãy tranh thủ nhanh nhất có thể để nấu phụ cô ấy một bữa cơm.

Thay vì ngủ sớm, hãy giúp vợ mình làm nốt những việc lặt vặt trong nhà.

Gia đình có bình đạm và an ổn hay không, còn tuỳ thuộc vào người đàn ông có đủ nhận thức và thông minh để hiểu những điều vợ mình đang chịu đựng.

Đừng đợi cô ấy buồn, mà còn loay hoay không biết mình sai ở đâu để níu gỡ.

Chỉ cần anh thương hiểu cô ấy, cô ấy sẽ dùng cả đời mình để yêu và hi sinh cho anh.

Chỉ cần anh bớt chút thời gian chia sẻ với cô ấy những muộn phiền, chắc chắn cô ấy sẽ vì anh mà luôn giữ gia đình êm ấm.

Phụ nữ là vậy, họ chẳng cần gì to tát ngoài chuyện người đàn ông họ yêu thấy hiểu và trân quý. Chỉ cần anh thương cô ấy đủ sự chân thành, cô ấy sẽ yêu anh trọn vẹn cả một cuộc đời.

Theo Người Đưa Tin

Em không cần một chàng trai vô tâm, một người không bao giờ để ý đến những cảm xúc của em. Em cần một người để ý đến những vui buồn của em.

Em muốn yêu một chàng trai thực sự quan tâm em. Em không cần một người nói quan tâm em nhưng chỉ coi em như một kế hoạch dự phòng. Em không cần một người nói nhớ em nhưng sau đó lại chọn đi chơi với bạn bè vào cuối tuần thay vì chọn đi cùng em.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Em muốn yêu một chàng trai quan tâm đến việc dành thời gian cho em. Anh ấy sẽ thức dậy sớm để cùng ăn sáng với em nếu em thích điều đó. Anh ấy sẽ chạy đến gặp em ngay khi em cần. Anh ấy sẽ dành thời gian rảnh rỗi để đi chơi cùng em.

Em không cần một chàng trai vô tâm, một người không bao giờ để ý đến những cảm xúc của em. Em cần một người để ý đến những vui buồn của em. Anh ấy sẽ lắng nghe những điều em kể dù chúng có nhỏ nhặt đến đâu. Anh ấy sẽ ghi nhớ mọi thứ em thích và ghét. Anh ấy biết tất cả mọi giấc mơ của em.

Em không cần một chàng trai hẹn hò với em nhưng lại chỉ chơi điện thoại hay nói quá nhiều mà không bao giờ quan tâm đến những điều em quan tâm. Em muốn người đàn ông sẽ chia sẻ với em những điều em đam mê. Anh ấy sẽ lắng nghe với sự háo hức, tò mò về những điều em đã làm trong ngày. Anh ấy sẽ sẵn sàng thử tìm hiểu về những thứ em thích kể cả nó không quen thuộc với anh ấy. Anh ấy sẽ cố gắng hết sức để có thể bước vào thế giới của em.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Em không muốn yêu một người ép em làm những điều em không thích. Em không cần một chàng trai thiếu kiên nhẫn, không thể chờ đợi được em vài phút. Em cần một người bao dung và rộng lượng với em. Anh ấy sẽ không cáu gắt chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh ấy sẽ không bao giờ nói những lời tổn thương với em.

Em muốn yêu một chàng trai quan tâm đến sức khỏe của em. Anh ấy sẽ nấu cho em món cháo ngon lành khi em bị ốm. Anh ấy sẽ nhắc nhở em mặc quần áo ấm khi trở lạnh. Anh ấy sẽ đến đón em khi em đi về muộn. Anh ấy sẽ hỏi thăm, an ủi vào những ngày em làm việc mệt mỏi rã rời.

Người đàn ông em yêu phải là người khiến cho em hạnh phúc, vui vẻ và thoải mái. Anh ấy phải là người quan tâm em bằng tất cả trái tim mình. Tình yêu đó sẽ khiến cho cuộc đời của em thêm phần thành công, chứ không phải những giọt nước mắt buồn bã. Em tin rằng người đàn ông như vậy đang chờ đợi em ở tương lai.

Theo Thế Giới Trẻ

Bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông tốt sẵn sàng cho em một tình yêu ngọt lành và an toàn. Cớ chi em cứ ở lại với một người không biết trân trọng em.

Người ta nói rằng đau quá thì sẽ tự khắc buông nhưng tại sao em vẫn nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả những tổn thương đó. Dù tôi biết em còn yêu anh ta nhưng anh ta thực sự không xứng đáng với tình yêu mà em trao đi.

Tôi vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ của em khi em khoe với tôi rằng em đã tìm được chàng trai trong mơ của mình. Thế nhưng rồi mọi thứ đổi thay, thời gian qua đi chàng trai ngọt ngào năm xưa nay đã trở thành một gã đàn ông khô khan, cục cằn. Anh ta có thể trút giận lên em bất cứ lúc nào mà không có lí do. Anh ta có thể thẳng tay tát em chỉ vì giận những chuyện cỏn con. Em khóc, tủi thân đòi bỏ đi, anh ta xin lỗi em lại tha thứ. Cái vòng tròn ấy cứ lặp đi lặp lại mãi không thôi. Cho đến giờ thì em có lẽ đã quá quen thuộc với những trận đòn đau đến mức em còn biết khi nào anh ta nổi giận để mặc thêm quần áo để anh ta đánh bớt đau. Rồi em nói dối mọi người về những vết bầm tím trên mặt em.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Tôi không biết vì sao em lại chịu đựng sự hành hạ của anh ta như vậy. Yêu một người đâu có nghĩa là để họ làm tổn thương em về thể xác hay tinh thần. Với những người như vậy em phải can đảm rời bỏ họ. Dù trái time m sẽ đau đớn nhưng rồi vết thương đó sẽ lành lại thôi. Còn ở lại với anh ta ngày nào thì em còn khổ sở ngày đó.

Bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông tốt sẵn sàng cho em một tình yêu ngọt lành và an toàn. Cớ chi em cứ ở lại với một người không biết trân trọng em. Tình yêu không phải như vậy em à. Tình yêu là nơi em phải được hạnh phúc và cảm thấy an yên.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Em hãy mạnh mẽ và dung cảm lên. Một người đàn ông ra tay đánh đập em không hề xứng đáng để em phải nuối tiếc. Em phải tự cứu mình, tự thương mình chứ không thể trông chờ vào người khác được. Mẹ cha sinh em ra, nuôi dưỡng em là để em được sống hạnh phúc chứ đâu phải để người khác hành hạ.

Yêu không có đúng sai nhưng khi tình yêu chỉ mang lại cho em khổ đau thì em cần phải từ bỏ nó. Em đừng tự khiến bản thân mình khổ sở bằng cách chấp nhận ở lại. Chỉ cần em kiên quyết ra đi thì những nỗi đau này sẽ dần dần tan biến. Em sẽ không còn phải chịu đựng những cơn đòn đau, những lời mắng nhiếc vô cớ nữa. Em xứng đáng hơn thế, em biết mà.

Theo Thế Giới Trẻ

Mẹ chồng - nàng dâu, chuyện không mới nhưng chưa bao giờ cũ. Xưa nay, mẹ chồng không sợ sống chung với nàng dâu nhưng nàng dâu thì luôn mong không phải sống chung với mẹ chồng. Vì đa số các nàng dâu đều cho rằng mẹ chồng khó tính, xét nét và không thương con dâu.

Thực tế thì có nhiều chị em cho rằng sống chung với mẹ chồng không hề khó. Nếu ông bà còn khỏe mạnh thậm chí sẽ giúp hỗ trợ việc nhà, cơm nước và trông nom con cái cho mà không phải lo lắng. Những nàng dâu hạnh phúc này tiết lộ bí quyết để “làm dâu không khó”:

Đối xử với mẹ chồng như mẹ đẻ

Nếu chị em luôn quan tâm chăm sóc lo lắng cho người đã sinh ra mình thì tại sao với mẹ chồng lại không làm điều đó. Mẹ chồng tuy không sinh ra mình nhưng là người đã sinh ra chồng mình. Mình lấy chồng, gọi mẹ chồng là mẹ. Quan tâm chu đáo với mẹ chồng, bạn chỉ có được chứ không bao giờ thiệt. Đừng bao giờ nghĩ mẹ chồng nàng dâu “khác máu tanh lòng”. Nếu con dâu sống hiểu thảo chân thành, không có bà mẹ chồng nào lại khó khăn nghiệt ngã với con dâu hết.

Tôn trọng mẹ chồng

Ai cũng có những quan điểm sống riêng, mẹ chồng cũng không ngoại lệ. Có thể vì khoảng cách thế hệ, vì đặc thù công việc hay môi trường sống khiến mẹ chồng và bạn không có cùng quan điểm về cuộc sống hay vấn đề nào đó. Nếu bạn muốn mẹ chồng thông cảm và tôn trọng mình thì bản thân bạn cũng phải học cách tôn trọng sự khác biệt của người khác. Đừng bao giờ nói “Thời mẹ xưa rồi”, đừng bao giờ cáu kỉnh “đó là việc của con, mẹ đừng xen vào”. Đừng bao giờ nghĩ mẹ chồng nhiều tuổi, cũ kĩ, lạc hậu, không hiểu xu thế thời đại bằng bạn. Trải nghiệm và kinh nghiệm của người lớn rất quý giá. Kể cả dù mẹ chồng không đúng thì đó cũng là mẹ của bạn vậy nên hãy biết thể hiện sự tôn trọng một cách chừng mực.

Mẹ chồng không phải là người giúp việc

Nhiều nàng dâu cảm thấy khó chịu khi mỗi ngày về nhà thấy nhà cửa không gọn gàng sạch sẽ, cơm chưa nấu, con cái chưa tắm rửa còn mẹ chồng thì đang tán gẫu với hàng xóm. Hãy nhớ mẹ chồng không phải là người giúp việc trong nhà bạn. Đừng nghĩ mẹ chồng có trách nhiệm phải làm việc nhà hay trông nom con cái để cho bạn đi làm. Họ chỉ có thể phụ giúp bạn chứ không phải là phục vụ bạn. Hãy làm thế nào để mẹ chồng cảm thấy áy náy khi bạn đi làm về vẫn không được nghỉ ngơi chứ không phải khiến họ cảm thấy họ như một người hầu trong nhà.

Để ý và ghi nhớ những thói quen, sở thích của mẹ chồng

Nếu sống chung dài lâu, bạn sẽ dễ dàng biết được thói quen hay sở thích của mẹ chồng. Đó có thể là món ăn yêu thích hay một món quà ý nghĩa nhân dịp gì đó. Người ta nói “của cho không bằng cách cho”. Chỉ cần bạn đủ quan tâm, chắc chắn bạn sẽ khiến mẹ chồng bạn hài lòng.

Hãy chia sẻ và học cách lắng nghe

Có chuyện gì buồn hay vui, thuận lợi hay khó khăn trong cuộc sống và công việc, bạn đừng ngần ngại tỉ tê tâm sự với mẹ chồng. Có thể bà không giúp gì được cho bạn nhưng những lời khuyên hay động viên của họ dành cho bạn cũng không hề thừa.

Ngược lại bạn cũng hãy dành thời gian để lắng nghe, nắm bắt và hiểu những tâm tư của mẹ chồng. Chỉ có sự thấu hiểu mới khiến người ta xích lại gần nhau.

Không nói xấu mẹ chồng

Ngay cả những khi bạn không hài lòng với mẹ chồng vì một quyết định hay vấn đề gì đó, đừng nói xấu mẹ chồng với chồng hay người ngoài. Bởi nó sẽ không giúp mẹ chồng bạn thấy sai, ngược lại còn khiến bà thêm ác cảm và nảy sinh mâu thuẫn với bạn. Chồng bạn dĩ nhiên không bao giờ vui nếu thấy vợ nói xấu mẹ mình.

Hãy khéo léo nhẹ nhàng trọng việc nêu ra ý kiến và quan điểm của bản thân. Nếu không thể lái ý kiến của mẹ chồng theo mình thì hãy tìm cách giải quyết theo cách hài hòa nhất.

Mẹ chồng không phải là kẻ thù

Tâm lý chung, các nàng dâu luôn nghĩ mẹ chồng không bao giờ thương con dâu. Họ sống với mẹ chồng theo kiểu “bằng mặt chứ không bằng lòng” kiểu đối phó là chính chứ không thương yêu thật lòng. Hãy luôn nhớ, mẹ chồng không phải là kẻ thù của bạn. Nếu bạn chân thành, mẹ chồng bạn sẽ hiểu. Nếu bạn cho đi yêu thương, bạn sẽ nhận lại được yêu thương.

Có nhiều bà mẹ chồng thương con dâu như con gái, không phải vì nàng dâu đó may mắn vì gặp được bà mẹ chồng tốt mà là bản thân cô gái ấy phải là nàng dâu tốt đã.

Và cuối cùng, dù muốn dù không thì chăm sóc bố mẹ khi về già là nghĩa vụ và trách nhiệm của con cái. Hãy xem đó là việc nên và cần làm chứ đừng coi nó là gánh nặng. Chúng ta cũng làm cha làm mẹ, chúng ta rồi cũng đến lúc phải già đi. Sẽ thật vô lý khi bạn không xem mẹ chồng như mẹ đẻ nhưng lại muốn mẹ chồng thương mình như con gái họ, phải không?

Theo Dân Trí

Thanh xuân con gái ngắn vô cùng, chuyện tình cảm đổ vỡ là điều không ai mong muốn. Cuộc đời vốn dĩ tàn khốc như thế, khóc lóc, tiếc nuối cũng đâu kéo mọi thứ trở về nơi chưa bắt đầu…

Tôi gặp em một chiều tháng 5, nơi góc quán quen, nhìn em khác rất nhiều so với ngày trước khi tôi vừa quen em. Thì ra em vừa bước qua cuộc tình tưởng đậm sâu lại hóa hư hao. Trên đời này, vốn dĩ làm gì có chuyện đúng người sai thời điểm, chỉ là do đến một lúc nào đó khi người ta rời đi, em kiếm cho mình một cái cớ để vỗ về vết đau rớm máu.

Trên đời này ngoài tình yêu còn có rất nhiều điều đáng để em bận tâm… (Ảnh minh hoạ: Nguyễn Duy Thái)

Không sao đâu, người không thuộc về mình thì dù em có níu kéo, có khóc lóc nhiều đến bao nhiêu cũng không thể ở lại bên em. Chuyện đã cũ cũng như ngày hôm qua đã thuộc về quá khứ, yêu đến đau lòng, thương đến rơi nước mắt, tình yêu hóa ra lại mỏng manh đến vậy.

Tôi còn nhớ ngày trước em vốn là một cô gái hồn nhiên, vô tư, em yêu hết mình, và đến bây giờ em lại đau hết mình vì chữ tình. Rõ ràng chẳng biết ai đúng ai sai, nhưng ai yêu nhiều hơn thường sẽ đau lâu hơn, buồn nhiều hơn, như chính em.

Nếu người ta đã chẳng vì em rơi nước mắt mà đau lòng thì em tiếc nuối làm gì, em sầu muộn để được chi? Là con gái, dù yêu nhiều đến thế nào cũng hãy giữ cho bản thân niềm kiêu hãnh cuối cùng, để sau này dù xa nhau em vẫn có thể ngẩng cao đầu bước tiếp, không bi lụy vì mảnh tình đã vỡ tan.

Vốn dĩ, gặp nhau là duyên phận nhưng ở bên nhau lại là sự lựa chọn của mỗi người. Người ấy đã không chọn em đồng hành cùng trên những chặng đường phía trước, sự thật là tình yêu đã không còn vẹn nguyên nữa rồi.

Tình yêu ấy mà, một người dễ dàng buông bỏ những kỷ niệm ngày mặn nồng, còn một người cố chấp ôm giữ hình bóng cũ, thật đáng thương! Một ngày nữa lại trôi qua, chuyện hôm qua đã là chuyện quá khứ, hờn trách, oán hận cuối cùng chỉ khiến chính em khó lòng buông bỏ. Cô gái, trái tim đầy vết xước rồi theo thời gian cũng sẽ lành sẹo, mạnh mẽ mà bước tiếp dù ngoài kia thế giới bão bùng.

Cuộc đời này vốn không vì em là con gái mà “thương hoa tiếc ngọc”, chính người em yêu thương nhất cuối cùng cũng rời đi, nên em hãy trân trọng bản thân sau những năm hết lòng thương người ta. Có như thế, em mới quên đi nỗi đau do tình yêu dang dở đâm cứa, rồi mọi thứ sẽ an yên thôi em.

Sau những thương tổn, rồi em sẽ hạnh phúc thôi! (Ảnh minh hoạ: Nguyễn Duy Thái)

Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, con người ta, trước khi trưởng thành phải trải qua biết bao nhiêu đắng cay, biết bao nước mắt, biết bao lần rơi vào tuyệt vọng. Những ngày hoang hoải nhìn ngược về phía ký ức ngày xưa, cứ thế nước mắt tuôn rơi, em đánh mất thanh xuân bằng thứ tình cảm khắc cốt ghi tâm vỡ vụn như mảnh thủy tinh, đâm cứa sâu vào tim.

Con gái tụi mình, khi yêu thường rất ngốc, cứ tưởng yêu nhiều thì sẽ cảm động được trái tim của một kẻ vô tâm, nhưng cuối cùng lại nhận về chỉ toàn cay đắng, xót xa. Đến sau cuối, tình yêu rời bỏ, đau đến nỗi khép chặt trái tim, không dám yêu thêm một người nào nữa.

Nhưng con gái cũng nên nhớ rằng, dù trải qua bao lần chia tay thì tình yêu vẫn là điều ngọt ngào đáng trân quý. Đừng vì một người không xứng đáng khiến bản thân trở nên sợ hãi vì tình yêu, hãy giữ cho mình niềm an yên vốn có, như thế hạnh phúc mới tìm đến với em.

Tạm biệt em lúc đèn đường đổ bóng, thấy thương những cô gái như em, yêu thật nhiều rồi đau thật sâu. Tình ái trên đời, sao khiến người ta khổ sở đến vậy?

Theo Dân Trí

Hãy nhớ nhé người phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc khi được là chính mình, đi bên cạnh người đàn ông dù sang hay hèn nhưng vẫn là chính mình...

Hãy nhớ nhé người phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc khi được là chính mình. (Ảnh minh họa)

Mỗi một phụ nữ trên đời này, chỉ cần tự thương bản thân mình thêm tí, nhất định sẽ hạnh phúc.

Bớt nghĩ ngợi đôi chút, chắc chắn sẽ an lòng.

Không phụ thuộc vào đàn ông, thì sẽ mạnh mẽ.

Biết buông bỏ kẻ làm mình thương tổn, tự khắc sẽ yên bình.

Muốn sống bình thản, thì đừng lệ thuộc vào bất cứ ai khác, rồi suốt ngày than vãn tại sao không thể làm chủ cho chính cuộc đời của mình.

Ở bên cạnh một người đàn ông nói sẽ không làm bạn buồn sau bao nhiêu lần hẹn hứa, chi bằng cứ tự mình hạnh phúc dù vẫn độc thân.

Ở bên một người không dưới vài lần im lặng để bạn phải chờ tin nhắn, chi bằng lên giường đi ngủ sớm và chẳng cần thức đến quá khuya.

Phụ nữ, nhất định phải tự chủ tất cả mọi thứ liên quan đến tiền bạc, công việc và tình cảm của chính mình. Càng phụ thuộc vào người khác, thì càng tàn ác với cuộc sống của mình mà thôi.

Đôi khi sống cho bản thân, không phải là ích kỷ, chỉ bởi nếu hôm nay mình cứ dốc hết lòng vì người khác, cũng chưa chắc ngày mai họ sẽ toàn tâm toàn ý lo lắng lại cho mình.

Đừng nghĩ đem hết yêu thương cho một kẻ vô tình, thì sẽ có ngày đón nhận chân ái. Đừng nghĩ cứ phận phụ nữ, con gái, thì phải hi sinh hết thảy những thứ có thể để giữ lấy một kẻ chẳng muốn ở cạnh mình.

Muốn bình yên là phải biết đủ.

Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông.

Cuộc sống ngắn lắm, đừng vì những thứ không đáng, mà tiếp tục va vấp và đau lòng ...

Trên đời này, đối với những người đã từng buông bỏ lúc mình cần họ nhất, thì sau này dù họ có bất cứ ý tứ tử tế thế nào, cũng đừng bao giờ để họ có cơ hội trở về cạnh bên.

Những người dù chỉ một lần khiến mình đánh mất lòng tin, thì hoặc là rời bỏ rồi lãng quên, hoặc là đừng bao dung, và cũng đừng bao giờ đặt nhiều cảm tình ở họ nữa.

Những người chỉ xem mình như một sự chọn lựa, thì nhất định không được nghe những lời họ hẹn hứa, và phải yêu ít lại để chừa cho mình một con đường lui.

Những người chỉ đến bên mình lúc họ buồn, rồi san sẻ với người khác những ngày vui, thì phải dứt bỏ họ ngay và không được tiếc nuối.

Những người mình gặp đầu tiên và trước nhất vẫn chưa hẳn là sau cuối, thế nên đừng một lần cúi đầu trước họ, vì tự trọng của mình sẽ bị đánh rơi

Theo Người Đưa Tin

Dù bạn có vấp ngã, thất bại hay bị chán ghét, xa lánh như thế nào đi nữa thì lúc quay trở về nhà, gia đình vẫn sẽ ở đó dang rộng vòng tay che chở, bảo vệ bạn.

Ở nơi đó luôn có những người sẵn sàng che chở, chào đón và bảo vệ chúng ta. (Ảnh minh họa)

Cô sinh ra, lớn lên bên gia đình ở vùng quê nhỏ. Những năm sau đó vẫn vậy, cuộc sống êm đềm cứ trôi qua , cô ngày càng trưởng thành hơn. Theo năm tháng, mọi việc cũng bắt đầu dần thay đổi.

Con người khi còn nhỏ luôn chờ đợi sự che chở, cho đến khi lớn lên, trưởng thành rồi thì gần như mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Lớn hơn một chút lại muốn rời khỏi nơi "chôn nhau cắt rốn" để được bay nhảy ở một chân trời mới. Dường như ai cũng vậy và cô cũng thế.

Cô gái bé nhỏ đã từng hi vọng mình lớn thật nhanh để thoát ra khỏi nhà khi thường xuyên phải nghe mẹ cằn nhằn vài ba câu. Rồi cũng đến cái ngày đó, ngày cô bắt đầu lên học đại học ở thành phố lớn. Chắc hẳn cô đã vô cùng vui mừng vì không còn chịu sự quản thúc chặt chẽ của gia đình. Cô đâu hay biết, ngày con gái bé nhỏ đến sống ở một nơi xa lạ, bố mẹ đã lo lắng biết nhường nào.

Thời gian cứ thế trôi đi, 4 năm học sinh viên kết thúc nhanh như một cơn gió. Rồi cô cũng tốt nghiệp ra trường. Cô bắt đầu tìm một công việc ưng ý và mới hiểu điều này thật sự rất khó. Công việc cô muốn làm thì không được nhận người vì chưa đủ kinh nghiệm, việc làm có thể lại được trả lương rất thấp.

Phải kiếm tiền, phải tự lập và tự lo liệu cho cuộc sống của mình, lúc này cô chợt nhận ra mọi thứ không hề đơn giản như mình đã nghĩ.

Tiền phòng, tiền ăn, tiền chi tiêu sinh hoạt phí hàng ngày và cả hàng ngàn những khoản tiền khác mà thân gầy mỏng manh này phải gánh vác. Ra trường rồi cô chẳng còn dám nói với bố mẹ rằng con cần tiền hay nhờ sự trợ giúp của gia đình nữa.

Những khó khăn trong cuộc sống khiến cô cảm thấy mệt mỏi, nản chí. Cô bắt đầu thấy chán ghét thành phố nhìn rộng lớn nhưng thực ra rất chật chội này. Rồi cô lại mong muốn mình trở lại bé như xưa, khi mà cô chẳng phải bận tâm nhiều thứ đến thế.

Rồi cô có cho mình một tình yêu người đàn ông ấy rất thương cô. Cô đã nghĩ rằng mọi thứ như thế là hoàn hảo, ít nhất ở cái thành phố này vẫn còn có một người thương mình.

Tưởng mọi thứ êm đềm, nhưng cô nào ngờ yêu thương nhau mấy năm trời đùng một cái anh đi kết hôn với một người phụ nữ khác. Người phụ nữ ấy không xinh đẹp nhưng cô ấy có tiền, có địa vị và có thể cho anh một tương lai sáng lạn hơn.

Lúc này cô mới nhận ra, tình yêu đôi lứa hóa ra cũng chỉ bèo bọt đến vậy. Đau khổ, cô chẳng thể tập trung cho công việc của mình. Hôm đó, mẹ gọi điện, cô tủi thân rồi bật khóc.

Lúc này, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: "Con xin nghỉ vài ngày về nhà cho khuây khỏa, ở nhà bố mẹ luôn sẵn sàng chờ con về".

Tắt máy cô nấc lên, chẳng suy nghĩ gì, vội vã bắt chuyến xe cuối cùng đến tận tối muộn về với bố mẹ. Về đến nơi đã là nửa đêm, vậy mà bố mẹ vẫn đứng ở tận ngõ chờ cô về.

Cuộc sống này chúng ta cần phải chiến đấu quá nhiều. Chỉ sau những vấp ngã thì chúng ta mới lớn khôn. Sau bao nhiêu cố gắng vẫn không đạt được ước nguyện khiến tâm hồn non nớt ấy trở nên mệt mỏi. Rồi chúng ta chợt nhận ra, không đâu bằng nhà, nơi đó luôn có những người sẵn sàng che chở, chào đón và bảo vệ chúng ta.

Theo PNSK

Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời và cũng chẳng có ai yêu mãi được một người. Vậy nên thứ đáng trân trọng nhất chính là người vì ta mà ở lại.


Dù cho trước đây chúng ta từng yêu sâu đậm thế nào, từng cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn và biết bao con đường đã in dấu chân hai người thì một ngày nào đó tình yêu cũng phải phai nhạt theo thời gian. Có người luôn mãi tìm kiếm nguyên nhân, tại sao chúng ta đã từng yêu nhau sâu đậm như vậy mà lại có một ngày nhạt thếch, chẳng buồn đoái hoài gì đến mối tình sâu đậm đó nữa.

Vốn dĩ, tình yêu được bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc là một điều càng khó nói. Cảm xúc có bao giờ là vĩnh viễn, nó chỉ mang tính nhất thời. Do đó, tình yêu cũng chỉ tồn tại ở một khoảng thời gian nhất định.

Nếu một ngày, bạn cảm nhận thấy người ấy không còn yêu mình nhiều như trước thì đừng vội trách cứ họ. Vấn đề là ở chỗ, khi người ta rất khó khăn mới có thể sở hữu được một món đồ đẹp, thì dù sau này họ có rất nhiều món đồ mới mẻ và hiện đại hơn, họ vẫn sẽ giữ lại món đồ cũ đó bên mình như một kỷ niệm quý giá trong cuộc đời.

Tình yêu cũng thế, vấn đề không phải yêu nhiều hay ít, lâu hay dài mà quan trọng là đối phương có thật sự xem trọng những khoảnh khắc và tình cảm lúc bên mình hay không. Có thể, bạn nhận thấy thời gian này người ấy không còn quan tâm, chăm sóc bạn như trước kia. Cũng đúng thôi, trước kia là khi bạn chưa thuộc về họ, còn giờ bạn đã là một phần cuộc sống của họ. Họ mặc định rằng, dù thế nào bạn vẫn luôn bên cạnh họ.

Cho nên, chuyện bạn cảm nhận thấy họ không yêu mình nhiều nữa không đáng trách. Nhưng chuyện họ nhẫn tâm rời bỏ mình thì lạI đáng trách vô cùng. Đó là khi, họ đã chẳng còn nhớ đến những gì bạn đã hy sinh cho họ. Họ đã quên đi những kỷ niệm cùng nhau trải qua, cũng quên đi những ngày tháng gian khổ có nhau. Lúc ấy, trong lòng họ, mình đã không còn vị trí nào nữa. Tất cả với họ đều chỉ nhẹ như gió, còn đối với mình mà nói thì lại đặt nặng quá ở trong lòng.

Nhưng trên đời này, sao tránh được những cuộc tình như thế, có đến ắt sẽ có đi. Chúng ta chẳng có cách nào khác ngoài việc bình tâm, chấp nhận, mỉm cười cho qua mọi chuyện. Những người đã xa, ta chẳng thế cứ mãi trách cứ họ bởi dù sao thì những người sắp và đang đến nhất định họ sẽ cùng bù đắp lại những khoảng trống đó trong lòng ta.

Theo Người Đưa Tin

Không một mẹ chồng nào lại ghét nàng dâu hiếu thảo, ngoan ngoãn và tôn trọng mẹ chồng cả. Các nàng dâu mới chỉ cần áp dụng các bí quyết sau đây đảm bảo mẹ chồng sẽ luôn yêu thương, cưng chiều.

Nhiều nàng dâu mới khi về nhà chồng cảm thấy sợ hãi, bỡ ngỡ khi phải đối mặt với bố mẹ chồng. Tuy nhiên, thật ra mẹ chồng không hề đáng sợ như lời đồn. Chỉ cần nàng dâu áp dụng 5 tuyệt chiêu sau đây thì mẹ chồng khó tính đến mấy cũng sẽ mềm lòng.

1. Chào hỏi lễ phép

Nàng dâu thông minh là nàng dâu biết chào hỏi, dạ thưa với mẹ chồng. Những phép lịch sự đơn giản này thể hiện nàng dâu là người ngoan ngoãn, được dạy dỗ đàng hoàng. Khi mẹ chồng thấy con dâu lễ phép thì cũng sẽ vui lòng, cảm thấy mình được tôn trọng. Cứ thử tưởng tượng mẹ chồng khó tính đến mấy mà nghe con dâu dạ thưa ngọt lịm thì cũng sẽ mềm lòng mà bỏ qua cho con mọi chuyện.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

2. Luôn vui vẻ, thân thiện với mẹ chồng

Nàng dâu dù có uất ức đến đâu thì khi mẹ chồng nói cũng không nên cãi lời mẹ chồng. Bạn không cần phải biện minh hay cố gắng giải thích lúc mẹ chồng đang nóng giận làm gì. Lúc đó bạn càng nói thì bà sẽ càng cảm thấy bạn vô lễ, không biết tiếp thu lời dạy bảo. Nếu mẹ chồng có nói sai điều gì thì hãy chọn lúc bà bình tĩnh để giải thích.

Đặc biệt các nàng dâu cần luôn vui vẻ, thân thiện với mẹ chồng. Khi bạn tươi cười với bà thì bà cũng sẽ tự nhiên đối xử xởi lởi, thoải mái lại.

3. Không chê mẹ chồng lạc hậu

Một trong những sai lầm lớn nhất của nàng dâu là chê mẹ chồng lạc hậu, cổ hủ. Dù mẹ chồng không có tiến bộ như bạn thì bạn cũng không nên chê bai thẳng thừng. Thay vào đó nàng dâu có thể mua các quyển sách dạy con theo khoa học mới cho bà đọc. Khi bà hiểu được những tiến bộ của công nghệ mới thì bà sẽ tự khắc điều chỉnh cách chăm sóc con cháu của mình. Như vậy nàng dâu không cần phải tách bà nội khỏi cháu mà vẫn đảm bảo con được nuôi dạy hợp lý.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

4. Không chê chồng trước mặt mẹ chồng

Dù bạn không hài lòng với chồng thì cũng hạn chế chê bai anh ấy trước mặt mẹ chồng. Bởi vì dẫu sao là mẹ thì bà cũng sẽ luôn bảo vệ và yêu thương con trai mình vô điều kiện. Đôi khi việc bạn chê bai chồng dù là chê đúng cũng sẽ làm bà không hài lòng.

Thay vào đó những chuyện giữa hai vợ chồng thì nên đóng cửa bảo nhau. Nếu bạn không hài lòng gì về anh ấy thì trao đổi thẳng thắn nhẹ nhàng với anh ấy chứ không nên ra ngoài kể xấu chồng.

Theo Thế Giới Trẻ

Cô thích chơi với anh lắm, vì anh chiều cô vô cùng. Cô thích gì đòi nấy và bằng cách nào đó anh có thể đáp ứng tất cả những đòi hỏi quá đáng của cô. Đơn giản cô nghĩ, anh là anh trai nên phải chiều cô.

Mấy ngày không thấy anh hỏi thăm, tám chuyện, cô liền đưa ra yêu cầu: “Mỗi ngày phải hỏi thăm em một câu”. Thế là dù bận đến mấy, dù chả có chuyện gì tám với cô, anh vẫn nhắn tin hỏi thăm cô dăm ba câu rồi lại túi bụi với công việc. Cô đắc chí lắm, đơn giản vì anh thực hiện yêu cầu của cô mà chả thắc mắc tại sao cô lại đòi hỏi như vậy. Nhận được tin nhắn của anh có lần cô cũng chẳng kịp đáp lại vì cô cũng bận túi bụi. Cô cũng chả bao giờ thèm đặt ra câu hỏi, bận như thế cô còn cần anh hỏi thăm cô làm gì cơ chứ? đơn giản “củ hành” người khác là ý thích của cô.

Anh đi Hàn Quốc cô đòi mua kẹp tóc cho cô. Anh mang được cái kẹp tóc về thì cô đã cắt béng mái tóc từ bao giờ. Anh nhìn cô rồi bảo: “Thôi chờ khi nào tóc em dài ra thì anh tặng vậy”. Cô chả áy náy gì với vụ cắt tóc đó, chỉ tiếc mỗi cái kẹp đẹp quá mà chưa có chỗ xài.

Ảnh minh họa: Hằng Rubi

Cô bảo thích nghe nhạc flamenco, anh liền tặng cô đĩa nhạc kèm với chiếc tai nghe mầu hồng xinh xắn. Trong lúc làm việc cô gật gù gõ nhịp theo từng điệu nhạc. Cô bắt anh dịch lời từng bài hát đủ các thứ tiếng để cô có thể “thẩm thấu” âm nhạc. Anh hì hục làm việc và dịch lời bài hát cho cô.

Đấy, ai bảo anh anh là anh của cô, nên chiều cô là đúng thôi. Nhân lúc tặng quà mang về từ xứ Hàn, anh rủ cô đi uống rượu. Cô trốn việc đi với anh.Cô uống hai chén đã thấy lơ mơ, hỏi linh tinh đủ thứ. Anh uống rượu, nhìn cô và giải thích những điều cô muốn biết, nhưng đa số thông tin cô đều quên béng sau đó vài phút.

Ăn xong cô đòi đi khiêu vũ nhưng lại ngồi lỳ không chịu nhảy. Anh chọn một chỗ ngồi trong góc tránh xa chiếc loa đang bật hết công suất. Lúc ngồi, anh đặt chiếc gối mềm vào lưng cô cho đỡ mỏi, anh lúc nào cũng chú ý đến việc chăm sóc cho cô, anh là số một. Anh quàng tay qua vai cô, tay kia với ly cà phê, cô chúi người theo anh. Chuyện nhỏ, anh là anh trai của cô mà. Một lúc sau, anh kéo cô sát vào anh hơn và thơm lên tóc cô. Cô sướng rơn, đúng là cái hôn của người anh với cô em yêu quý. Khi nhấp ngụm cà phê thứ 3, anh nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng chưa từng có. Cô ngây người, ấm quá đi mất. Cảm giác tê từ đầu ngón tay đến lồng ngực, mặt cô ngệt ra. Ánh mắt anh nhìn cô như đốt cháy, cô cúi gầm mặt xuống, bàn tay đóng băng trong tay anh. Anh nâng khuôn mặt bầu bĩnh của cô lên, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô chợt nhận ra, trên đời này có những thứ mềm và thơm hơn bất cứ loại hoa quả nào mà cái miệng hay ăn của cô từng thưởng thức. Cô ngây ngất, bồng bềnh như mơ.

Lần sau đó anh hôn cô những cái hôn dài hơn, da diết. Cô ngồi như pho tượng trong tay anh, rồi một lúc cô bất chợt vòng tay qua cổ anh và ôm thật chặt. Không hiểu tại sao cô cần làm như thế. Cô chỉ biết nếu không xiết anh thật chặt, anh sẽ tan biến đi mất.

Ngày thứ 7 trôi qua, chủ nhật nữa, anh không nhắn tin vấn an cô. Mãi đến sang thứ 2 khi đang hì hục giải quyết mớ công việc lúc nào cũng trực nhằm đầu cô mà rơi trúng, thì anh nhắn: “Cuối tuần em có vui không?”. “Không vui, có chuyện xảy ra rồi”. Anh lo lắng hỏi: “Trời, có chuyện gì xảy ra thế?”. Cô biết khi cô nói với cái giọng hình sự đó anh sẽ sốt ruột lắm: “Em sắp chết.. vì nhớ anh”. Cô bảo thế rồi định cúp máy, nhưng cô chợt nhớ ra còn một điều cô muốn anh giải nghĩa. “Chuyện gì sẽ xảy ra khi anh chẳng bao giờ hôn em nữa? và chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh tiếp tục hôn em?”. Cô biết cô hỏi thật ngố. Một lúc sau mới thấy anh trả lời: “Đừng nghĩ nhiều đến những gì xa xôi thế em ạ. Chỉ biết rằng, hiện tại anh đã đặt em vào một khoảng trong anh”.

Cô nôn nao như thể con tim cô bị bệnh. Đêm nay đầy gió, cô thu mình trong chăn, nhớ bàn tay anh nắm chặt tay cô, nhớ môi anh thơm và cay cay mùi rượu nồng nàn trên môi cô. Tất cả vẫn da diết, cháy bỏng trong một giấc mơ gần…Thì ra.. anh không phải anh trai cô..

Theo Lao Động Thủ Đô

Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. Những lần em cần được an ủi, anh chưa một lần dỗ dành. Cảm giác được an toàn và che chở bất cứ người phụ nữ nào cũng cần ấy, anh cho em được gì?

Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. (Ảnh minh họa).

Anh chưa từng khen cô ấy xinh. Vì đôi ba câu từ, không đủ biểu thị hết thảy cảm tình của anh dành cho vẻ đẹp ấy. Điều anh làm chỉ là lưu lại đường nét của cô ấy qua những tấm ảnh.

Mỗi lần gặp, anh sẽ chụp một tấm ảnh ở khoảnh khắc mà cô ấy chẳng để ý. Về nhà, anh cẩn thận rửa ra và treo lên mảng tường cạnh bên tủ sách.

Những tháng đầu tiên, số lượng ảnh tăng lên một cách đều đặn và nhanh chóng. Đến nỗi anh phải dời hết mớ sách xuống kho mới có chỗ trống để dán ảnh cô ấy.

Sau được một năm, tần suất anh rửa ảnh cũng thưa thớt dần. Anh định còn chục bức ảnh nữa khít khuôn tường, anh sẽ dời cả giường của mình sang hướng khác, để cô ấy lại được xuất hiện nhiều hơn nữa trong phòng anh. Vậy mà hơn tháng trôi qua, khoảng thưa ở kia vẫn chưa có thêm ảnh nào thêm vào nữa.

Anh với cô ấy rồi cũng chia tay.

Anh gom và đếm cả thảy 247 tấm hình - tương đương 247 lần anh và cô gặp gỡ. Công việc anh bỏ dở. Anh tắt điện thoại. Cất hẳn máy chụp hình. Chuyện của cả hai cũng chìm trong im lặng.

Vài tháng sau, bạn bè bảo anh cô sẽ sang Nga định cư. Anh chới với. Đau thắt lòng. Anh quyết định hẹn gặp cô ấy lần cuối, gửi hết số ảnh đấy lại cho cô.

“Có 247 bức ảnh trong chiếc hộp này. Và tấm thứ 248 là ở đây ...”

Anh lấy máy ra và chụp nhanh cho anh với cô ấy một tấm. Lần đầu tiên anh xuất hiện trong khung hình cùng cô ấy. Và cũng là lần cuối cùng hai người nhìn thấy nhau ...

“Anh không muốn hỏi em lí do mình chia tay là vì sao à?”

“Anh nghĩ em đã hết tình cảm ...”

“Những lần em mệt mỏi, anh chưa bao giờ ở bên. Những lần em trốn đi, anh chưa từng tìm gặp. Những lần em cần được an ủi, anh chưa một lần dỗ dành. Cảm giác được an toàn và che chở bất cứ người phụ nữ nào cũng cần ấy, anh cho em được gì?

Anh xin lỗi.

Em vẫn đẹp lắm.

Ngay cả khi em khóc, ngay cả lúc em dỗi, ngay cả lần anh chẳng lau nổi nước mắt của cả hai.

Là anh tệ. Nên không biết để tâm và giữ em lại.

Tuổi trẻ mà, ai chẳng hối tiếc vì những lần mình sai.

Có những mối quan hệ đến lúc kiệt cùng, mới biết vì mình chỉ để tâm đến cảm xúc của bản thân, nên chẳng còn ai ở lại ...

Mãi mãi, vốn dĩ cũng chỉ là khoảnh khắc rực rỡ mà ai đấy giữ lại trong khung hình ...

Theo Người Đưa Tin

Nhiều người đàn ông chấp nhận một tình yêu dễ dãi. Họ thấy ai cũng có thể yêu. Họ chẳng cầu hạnh phúc lâu dài. Họ chỉ tìm kiếm niềm vui trong vài trống canh ngắn ngủi. Vì thế mà họ chẳng chung thủy với ai lâu dài. Còn anh, anh mong muốn có thể cùng em đi mãi đến cuối cuộc đời này. Anh yêu em bằng tình yêu chân thành và thật thà nhất của mình.

Ảnh minh họa

Anh hứa với em rằng anh sẽ bảo vệ em trọn đời này. Anh sẽ mang đến hạnh phúc và niềm vui vô bờ bến cho em. Được khiến cho em vui chính là niềm vinh dự của anh. Chúng mình sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình thật đầm ấm và an yên.

Anh biết rằng em vẫn thích đi du ngoạn thế gian này. Bởi vậy anh hứa với em rằng anh sẽ đưa em đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn. Chúng mình sẽ cùng nhau thực hiện ước nguyện khám phá những miền đất tươi đẹp bên nhau.

Dù cuộc sống có bộn bề, mệt mỏi, anh cũng sẽ không bao giờ khiến em phải phiền muộn. Nhiều người đàn ông nghĩ rằng họ có quyền trút giận nên người phụ nữ của mình. Điều đó thật sai lầm. Phụ nữ sinh ra là để yêu chứ không phải để trì chiết, nặng nhẹ.

Ảnh minh họa

Em sẽ là vợ là mẹ của những đứa con của anh. Và anh hứa sẽ đền đáp cho em xứng đáng nhất. Anh biết rằng để sinh con em đã hi sinh rất nhiều. Em đã phải đánh đổi cơ thể xinh đẹp cũng như sức khỏe của mình để con có thể chào đời. Bởi vậy anh càng phải yêu em nhiều hơn. Anh ghét những gã đàn ông khinh khi người vợ của mình sau khi sinh con. Họ cảm thấy thân hình xồ xề của vợ thật là xấu xí. Thế nhưng họ không bao giờ hiểu được rằng sự xấu xí ấy đẹp đẽ và cao quý biết nhường nào. Anh ước rằng những người đàn ông không biết trân trọng phụ nữ như thế đều phải sinh con một lần để họ hiểu hết nỗi khổ của vợ mình. Có lẽ phải như vậy thì họ mới biết rằng mình đã tồi tệ ra sao khi chê bai thậm chí là bỏ mặc vợ mình chỉ vì cô ấy không còn xinh đẹp như thời son trẻ.

Anh yêu em vì bản thân em, vì tâm hồn em chứ không phải vì vẻ bề ngoài của em. Thời gian có trôi qua bao lâu thì tình yêu của anh dành cho em vẫn sẽ vẹn nguyên và trường tồn. Anh không hứa suông với em mà sẽ quan tâm, để ý và săn sóc em mỗi ngày để em không cảm thấy cô đơn. Anh sẽ bảo vệ em khỏi những điều nghiệt ngã, khỏi những người xấu tính. Anh sẽ không để bất cứ ai bắt nạt em, người yêu dấu của anh.

Vì vậy hãy yên tâm yêu anh nhé!

Theo Thế Giới Trẻ

Khi Jennifer Phạm và Quang Dũng quyết định chia tay không ít người tỏ ra tiếc nuối. Vốn được mệnh danh là cặp đôi đẹp nhất showbiz Việt lại có một cậu con trai kháu khỉnh những tưởng cuộc sống viên mãn như vậy sẽ kéo dài thật lâu vậy mà chuyện tình đẹp lại “đứt gánh giữa đường”.

Jennifer Phạm chia sẻ, cuộc hôn nhân đầu tiên với Quang Dũng diễn ra chóng vánh tới mức cô gần như không còn kí ức cụ thể về nó. Từ yêu đến cưới rồi sinh con rồi chia tay như những tia chớp xẹt qua trí óc. Nhưng nỗi sợ sệt chới với sau ly hôn thì cô nhớ.

Một mình nuôi Bảo Nam lúc đó còn vô cùng bấy bớt, phải làm quen dần với cuộc sống và làng giải trí Việt, lại không muốn ai biết sự yếu đuối của mình, cứ phải gồng lên chứng tỏ "tôi mạnh mẽ".

Thế nên, khi Đức Hải xuất hiện, Jennifer đã suy nghĩ rất nhiều. Jennifer Phạm gặp Đức Hải khi đã là bà mẹ một con và đang chật vật với cuộc sống thiếu vắng trụ cột để nương tựa. Ngày đó Đức Hải không chỉ là doanh nhân thành đạt, con nhà điều kiện, chưa vợ mà anh còn rất phong độ đẹp trai. Cảm phục trước đức tính của cô gái trẻ khi phải trải qua nhiều sóng gió Đức Hải đã yêu và lấy Jennifer Phạm dù nhiều người bàn tán.


Thời gian đó, Jennifer đã để Đức Hải và Bảo Nam tiếp xúc với nhau. "Tôi muốn xem Bảo Nam đón nhận anh bạn này của mình thế nào và anh ấy khi tiếp xúc với con riêng của mình thì sẽ ra sao", Jennifer Phạm hồi tưởng.

Bằng cách nào đó, Đức Hải nhanh chóng chiếm được cảm tình của Bảo Nam. Mỗi khi Jennifer Phạm bận công việc, anh lại chủ động đưa Bảo Nam đi chơi hay dành thời gian ở nhà chăm con.

"Nhìn Bảo Nam và anh Hải chơi đùa cùng nhau, tôi cảm giác hai người rất yêu quý nhau. Dần dần thì tôi tự tin hơn, nhận lời yêu và tiếp tục bước thêm những bước nữa. Giờ thì chúng tôi chung một nhà."

Sau khi lấy nhau cô và bé Bảo Nam chuyển đến sống cùng Đức Hải. Không giống một người cha dượng chưa từng chăm sóc trẻ con, Đức Hải cho thấy mình là một ông bố hoàn hảo khi dung hòa tốt mối quan hệ gia đình. Đức Hải chính là người nói vợ đón con về ở cùng mình, anh chăm sóc, thương yêu Bảo Nam hết mực.

Tuy nhiên, bản thân bé lại thích cuộc sống ở Mỹ hơn. Điều này buộc Jennifer Phạm phải lựa chọn giữa đi và về giữa Việt Nam và Mỹ.


Là một người mẹ, đi bước nữa, Jennifer Phạm phải san sẻ quỹ thời gian của mình thật khéo léo cho con trai và gia đình mới. Cô luôn dành thời gian đi đi về về giữa Mỹ và Việt Nam dù công việc dày đặc để ở gần con, đều đặn cứ 2-3 tháng một lần. Người đẹp từng tâm sự rằng: "Mỗi gia đình mỗi cảnh. Mình từng nhiều lần thử đưa Bảo Nam về ở hẳn nhưng bé chưa thích nghi được, bé vẫn thích ở Mỹ hơn. Cái hay là mình không ép con xa môi trường quen thuộc mà vẫn không để bé thấy thiếu thốn tình cảm về mặt tinh thần".

Khi đã sinh bé Na và ở thời điểm mang bầu con thứ hai với chồng mới, Jennifer vẫn không giảm bớt sự quan tâm tới các con. Vợ chồng cô san sẻ đều tình cảm dành cho các con, không để bé nào phải ghen tỵ, so bì giữa con chung - con riêng. Trước đây, bé Bảo Nam thường xuyên được mẹ đón về Việt Nam chơi với em gái. Còn hiện tại, Jennifer đã về Mỹ sinh con và cũng tạm gác công việc kinh doanh để dành nhiều thời gian hơn cho các con.

Sống và yêu thương bằng tình cảm chân thành, chính Jennifer Phạm cũng phải thốt lên khen ngợi sự chăm sóc tuyệt vời của chồng “Anh ấy là người rất vui tính, yêu trẻ con, lại hay bày trò nên Bảo Nam rất thích được ở bên. Anh cũng đủ kiên nhẫn giải thích từng ly từng tý những điều bé thắc mắc. Đặc biệt, anh rất yêu thương và xem Bảo Nam như con ruột của mình".


Sau nhiều năm cưới nhau với trái ngọt là hai đứa con chung, Jennifer Phạm bảo cô và Đức Hải vẫn thường xuyên có những khoảng thời gian danh riêng cho thế giới 2 người như những buổi hẹn hò xem phim, những bữa tối lãng mạn dưới ánh đèn. "Chấp nhận có lỗi với con một tí", Jennifer dí dỏm.

"Có lẽ đã qua một lần đổ vỡ rồi nên mình hiểu và xác định tương lai là điều không biết trước. Không phải là mình sẵn sàng chuẩn bị mà chỉ là một tâm thế để lỡ điều đó có xảy ra thì mình vẫn có thể sống tốt. Còn hiện tại mình chỉ biết cố gắng mỗi ngày để giữ lửa cho hạnh phúc đó, tình yêu đó".

Theo GĐ&XH

Này em, chỉ khi em buông bỏ người đàn ông bội bạc thì em mới nhận ra rằng em xứng đáng được hạnh phúc chứ không phải hằng đêm ướt gối vì người vô tâm. Dẫu biết rằng khi chấp nhận buông bỏ tình yêu tưởng chừng khắc cốt ghi tâm thì sẽ đau, rất đau, nhưng còn hơn yêu mà không hạnh phúc.

Buồn, đau, khóc lóc, rồi cũng qua thôi em...

Cố chấp giữ chân một người không thuộc về mình cũng giống như việc đưa tay ra buộc gió, mà gió của trời, nào ai giữ nổi, đúng không? Chẳng thà cứ bỏ đi, cuộc đời luôn có những đoạn nhân duyên khác, khư khư giữ lấy những khổ đau thì đến bao giờ người cần đến mới có đường bước chân vào trái tim em.

Sau chia tay, điều em cần làm là yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm chút cho chính mình sau những năm hết lòng hết dạ thương một người. Để rồi có khi những thước phim kỷ niệm cứ tua lại trong tâm trí, nước mắt cũng vì thế tuôn trào, nhưng rồi sẽ qua thôi em à.

Kỉ niệm sẽ mãi mãi trở thành trang sách thuộc về quá khứ!

Đàn ông luôn kiêu hãnh cho rằng cô gái yêu mình nhiều như thế nên dù sao cũng sẽ ngoan ngoãn đợi chờ. Nhưng anh ta không hề biết rằng, một ngày nào đó cô ấy sẽ rời đi vì tổn thương. Bởi phụ nữ thường bao dung và chân thành khi yêu hết mình, nhưng một khi đã nhất quyết ra đi thì họ sẽ đi thẳng. Không phải vì hết yêu, mà vì trái tim đã có quá nhiều vết cắt, đau đớn lắm chứ!

Người ta vẫn có thể bình thản mà quay lưng vì buông bỏ đúng lúc, người nặng tình thường day dứt rất lâu. Ai trong chúng ta cũng từng trải qua quãng thời gian xuôi ngược với nỗi nhớ, nhưng rồi khi sóng gió qua đi, một người xứng đáng sẽ đến để giúp em chữa lành những vết thương từ quá khứ.

Sau tất cả rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với em thôi...

8 “công thức” để các cặp đôi yêu lâu vẫn mặn nồng như ngày đầu


Nên cô gái này, đôi khi buông bỏ cũng là một dạng của hạnh phúc, buông bỏ chính là tự em đang cho mình cơ hội để tìm kiếm những niềm vui mới. Là con gái đừng bao giờ biến mình thành cây tầm gửi sống nương nhờ vào tình yêu của người khác, bởi thực tâm họ không trân trọng em thì em cũng phải giữ lại niềm kiêu hãnh cuối cùng.

Đoạn nhân duyên với người kết thúc bởi đơn giản chúng ta đã không thể đi chung nữa. Cuộc đời này chính là những lần gặp gỡ, chia ly, người cần đến rồi cuối cùng cũng sẽ xuất hiện, mang đến hạnh phúc cho em. Đàn ông ấy mà, hứa cho vui nhưng chẳng mấy ai nhớ lời mình nói, nói nhiều nhưng cứ vờ quên...

Theo YAN

Hàng này hễ mở mắt ra là chúng ta bận rộn với lũ trẻ, nấu cơm, giặt quần áo, đưa đón, dạy học, sau đó mới làm việc của bản thân mình. Ngày nào chúng ta cũng bận tối tăm mặt mũi, mệt đến phờ phạc cả người. Liệu làm vậy chúng ta sẽ trở nên thật vĩ đại? Kỳ thực không phải vậy…


Trẻ nhỏ trong cuộc sống sung túc thời hiện đại

Ngày nay là thời đại cuộc sống vật chất vô cùng sung túc, nếu chúng ta  nói với trẻ rằng cần “tiếp tục giữ gìn tác phong nỗ lực chịu đựng gian khổ” thì chúng sẽ chẳng thể hiểu nổi. Chúng ta cũng không có cách nào giúp chúng cảm nhận được cảnh “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Điều kiện sống của những đứa trẻ ngày nay đều khá tuyệt vời: Đi học về chúng có thể xem ti vi, chơi điện thoại, máy tính thỏa thích.

Hồi nhỏ, ngoài ti vi ra chúng ta không có thứ nào khác để giải trí. Những đứa trẻ ngày nay đa phần đều lấy mình làm trung tâm, trong tâm chúng chỉ có những điều mình yêu thích, chứ không có điều mình không mong muốn. Điều này là do cuộc sống vật chất sung túc, đủ đầy, mặt khác là do người lớn quá nuông chiều trẻ.

Trong cuộc sống hiện thực rất nhiều ông bố bà mẹ có tâm lý mong con sớm có thể lập công, chỉ ước gì có thể khiến con mình ngay lập tức thành tài nổi danh. Vì vậy cha mẹ đã áp dụng rất nhiều giới hạn để ước thúc trẻ, không được thế này, không được thế khác. Hơn nữa các bậc phụ huynh còn rất đường hoàng nói rằng mình làm vậy đều là vì muốn tốt cho con.

Là trẻ nhỏ, trí tuệ và trình độ nhận thức của chúng là hữu hạn. Nếu trẻ có thể thấu hiểu được nỗi khổ tâm của cha mẹ, đồng thời có những hành động phù hợp… thì đâu phải là yêu cầu quá cao. Trong mắt của trẻ không phải là “yêu cho roi cho vọt”, không thể vì thành tích học tập không tốt hay chúng làm sai điều gì đó mà bị trách mắng hay đánh đập.

Đối với trẻ em, ba mẹ chính là người thầy đầu tiên dẫn dắt các em vào cuộc sống. (Ảnh: pptree.com)

Cách giáo dục con trong gia đình Do Thái

Câu chuyện “Giáo dục gia đình trong nhà một người Do Thái” kể về niềm tin và phương pháp của Sara Imas, một người mẹ Do Thái vĩ đại nuôi dưỡng 3 con thành tài. Cô sinh ra ở Thượng Hải, cha cô là người Do Thái. Năm cô 12 tuổi thì cha qua đời. Sau đó mẹ cũng bỏ cô mà đi, cô trở thành một đứa trẻ mồ côi. Sau khi lớn lên cô làm công nhân trong một nhà máy sản xuất đồng Thượng Hải. Sau khi kết hôn cô sinh được 3 người con, nhưng chẳng bao lâu sau chồng cô cũng bỏ cô mà đi. Vì muốn trốn chạy khỏi nỗi thống khổ cô đã trở thành tốp người Do Thái đầu tiên trở về Israel sau khi 2 nước thiết lập mối quan hệ ngoại giao.

Vì sinh tồn, vì để 3 đứa con sớm có thể quay trở về Israel, trước tiên cô nỗ lực học tiếng Do Thái, sau đó cô bày một sạp hàng nhỏ bán nem bên đường. Cô đón theo 3 đứa trẻ: Cậu con trai cả 14 tuổi, cậu hai 13 tuổi và cô con gái út 11 tuổi. Ban đầu Sara Imas cố bám lấy nguyên tắc “Dẫu mình vất vả thế nào cũng không để con phải vất vả theo”, giống cách nuôi dạy con của những người mẹ Trung Hoa. Sara Imas đưa con tới trường rồi mới đi bán nem cuốn. Sau khi chúng đi học về thì cô nghỉ bán hàng về nhà nấu mỳ vằn thắn hay tô mỳ cho bọn trẻ.

Hàng xóm của cô bắt gặp cảnh này đã tới trách mắng cậu con trai lớn rằng: “Cháu đã lớn rồi. Cháu cần phải giúp đỡ mẹ mình, chứ không phải để mẹ cháu bận rộn như vậy, còn mình thì như một thứ đồ bỏ đi”. Sau đó bà ngoảnh lại mắng cả người mẹ: “Cô đừng mang cách giáo dục lạc hậu ấy về Israel…”

Cậu cả và Sara Imas đều cảm thấy rất buồn, nhưng cả hai đều dần dần thay đổi. Cậu cả không chỉ học được cách làm nem cuốn mà còn mang tới trường bán. Mỗi ngày ba đứa trẻ chỉ có thể kiếm được vài đồng lẻ mang về nhà đưa cho mẹ.

Chắc hẳn các bà mẹ sẽ cảm thấy thật đau lòng khi để những đứa con bé nhỏ của mình cũng phải gồng gánh cuộc sống. Nhưng người Do Thái lại không nghĩ như vậy. Trong các gia đình Do Thái, trẻ con không được cung cấp đồ ăn và sự chăm sóc miễn phí. Bất cứ thứ gì cũng đều có giá của nó, đứa trẻ nào cũng cần học được cách trân trọng đồng tiền mới có thể đạt được những điều mình mong muốn.

Người Do Thái luôn dạy con làm việc nhà từ nhỏ tùy theo lứa tuổi và khi trẻ sai thì để tự chúng học hỏi từ những lần thất bại đó… (Ảnh: bananafarmtt.com)

Thế là Sara Imas không cung cấp đồ ăn và phục vụ miễn phí cho tụi trẻ nữa mà trao cho chúng cơ hội kiếm tiền. Cô để giá buôn cho các con để chúng đem đến trường bán kiếm tiền, còn lợi nhuận chúng tự mình chia nhau.

Cách bán nem của ba đứa trẻ hoàn toàn khác nhau. Cô út thật thà nhất thì mang nem cuốn đi bán lẻ. Cậu hai thì đổ buôn lại cho nhà ăn trong ký túc, hàng ngày cậu giao được 100 cái nem cuốn. Cậu cả thì tổ chức một buổi tọa đàm “Đưa bạn bước vào Trung Quốc”. Tại đây mọi người có thể được thưởng thức hương vị nem cuốn Trung Hoa miễn phí, nhưng phải mua vé vào hội trường. Kết quả anh cả bội thu. Sau đó 3 anh em còn nghĩ ra rất nhiều cách kiếm tiền mới mẻ. Chúng đều nỗ lực học tập và suy nghĩ, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào tới việc học hành.

Đều là cha mẹ, phải chăng chúng ta cũng cần suy nghĩ lại?

Hàng ngày hễ mở mắt ra là chúng ta bận rộn với lũ trẻ, nấu cơm, giặt quần áo, đưa đón, dạy học, sau đó mới làm việc của bản thân mình. Ngày nào chúng ta cũng bận tối tăm mặt mũi, mệt đến phờ phạc cả người. Nhưng hễ nói lời trách móc thì bọn trẻ lại cảm thấy phiền phức, căn bản không hề để ý tới phó xuất của cha mẹ. Nhìn lại chẳng phải mỗi một bà mẹ Việt đều như vậy hay sao?

Liệu làm vậy chúng ta sẽ trở nên thật vĩ đại? Kỳ thực không phải vậy. Chúng ta phó xuất rất nhiều nhưng lại tạo nên những “tiểu hoàng đế”, “tiểu công chúa”… Chúng ta hy vọng con trẻ thành tài, nhưng lại bao bọc chúng quá mức, khiến bọn trẻ trở thành những kẻ vô dụng, chẳng thể tự lập. Quá mức nuông chiều sẽ biến trẻ trở thành những kẻ vô tình. Can thiệp quá nhiều sẽ khiến trẻ bất lực, chỉ trích quá nhiều sẽ khiến trẻ không biết phải làm thế nào, nên chẳng thể tiến về phía trước…

Quá mức nuông chiều sẽ khiến trẻ chỉ nghĩ tới mình, yếu đuối và không có tính tự lập khi trưởng thành. (Ảnh: sassymamasg.com)

Muốn tạo nên một không gian vô lo vô nghĩ, để trẻ vui vẻ lớn lên nhưng chúng ta lại phát hiện ra mình đã hoàn toàn chiếm mất vị trí sáng tạo của con trẻ. Kỳ thực vị trí này cũng cần chia sẻ một phần cho trẻ gánh vác. Việc bao bọc hiện giờ có thể tạm thời bảo vệ chúng, nhưng sẽ có một ngày chúng trưởng thành. Sau khi trưởng thành chúng sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Lúc ấy làm thế nào chúng ta có thể giúp đỡ chúng…

Có lẽ cha mẹ đều không nỡ để trẻ phải đối mặt với tiền bạc, với danh lợi, với xã hội quá sớm. Nhưng sẽ có một ngày chúng phải đối mặt, sẽ có một ngày chúng phải gánh vác. Vậy nên thay vì bao bọc chúng hãy dạy chúng cách tu tâm dưỡng tính và thái độ ứng xử, cách phân biệt phải trái đúng sai trước những cám dỗ của cuộc sống.

Đừng chê trách con mình kém hơn con nhà người ta

Có một vài ông bố bà mẹ thường so sánh con mình với con nhà người khác: “Con nhìn xem con nhà người ta xuất sắc như thế nào kìa”, mà không biết rằng làm vậy sẽ khiến trẻ bị tổn thương. Nếu nhìn con không thuận mắt thì kỳ thực vấn đề chủ yếu lại nằm ở chính cha  mẹ. Con cái vẫn là những đứa trẻ như vậy, chỉ là ánh mắt chúng ta đối đãi với trẻ khác đi mà thôi. Giữa cha mẹ và con cái cần nhiều hơn sự chia sẻ, và cách ứng xử đúng đắn trước cám dỗ của công danh lợi lộc.

Đừng dán mác “ngốc nghếch” cho trẻ: “Sao con ngốc thế!” Không ít ông bố bà mẹ thường trách móc con mình như vậy. Đôi khi cha mẹ còn nói như vậy với người khác ngay trước mặt chúng. Bạn nói con mình thành như thế nào thì sau này chúng sẽ trở thành người đúng như vậy. Một đứa trẻ thường bị coi là gì, thường bị nói là gì, thường bị đối xử như thế nào thì trong tương lai không xa điều đó sẽ trở thành hiện thực.

Trên đời không có những đứa trẻ không hiểu chuyện, chỉ có những bậc cha mẹ không biết cách giáo dục con cái mà thôi. Vì sao chúng ta lại không học theo bà mẹ Do Thái kia, học cách buông tay để trẻ tự mình mở ra bầu trời của riêng chúng?

Theo DKN.TV - Nguồn: Secretchina
Powered by Blogger.