Showing posts with label tam-su-eva. Show all posts

Cách đây 3 tháng, vô tình em gặp lại người yêu cũ. Trong lúc cô đơn, em và anh thường xuyên tâm sự và quan tâm đến nhau...

Em năm nay 26 tuổi, mới lấy chồng được gần 2 năm và chưa có con. Trước khi kết hôn, em đã yêu và sống thử với 1 anh hơn em 3 tuổi nhưng vì một vài hiểu lầm nên bọn em chia tay nhau. Sau đó, em kết hôn với một người mà em không yêu.

Hôn nhân không tình yêu, rồi chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện nàng dâu mẹ chồng khiến em mỏi mệt và ngày càng tiều tụy.

Ảnh minh họa

Chồng em thì không tôn trọng em và gia đình em. Anh hay nhậu nhẹt tới đêm mới về, em nhắc nhở thì hai vợ chồng lại cãi nhau. Chuyện sinh hoạt vợ chồng cũng không nhiều như những cặp vợ chồng son khác, nên mãi em vẫn chưa có bầu.

Cách đây 3 tháng, vô tình em gặp lại người yêu cũ. Trong lúc cô đơn, em và anh thường xuyên tâm sự và quan tâm đến nhau. Anh nói vẫn còn yêu em và em cũng vậy. Em phải làm gì khi cả 2 vẫn còn yêu mà không thể đến với nhau. Em có nên ly hôn để đi theo tiếng gọi con tim?.

Theo VOV

Không phải giới nào ngoại tình cũng sẽ như nhau, do nhu cầu tình cảm và thể xác của hai bên khác nhau dẫn đến việc tìm người thứ ba để thỏa mãn cũng sẽ khác nhau.


Đó là lý do vì sao họ cũng chọn hoàn cảnh, cách ngoại tình và đặc biệt là khẩu vị ngoại tình cũng khác nhau. Không phải trong cuộc hôn nhân nào, cứ không hợp nhau là chia tay như trong tình yêu, sự giải thoát đôi khi chỉ xuất hiện giống như một cảm giác lạ nhưng chẳng mấy ai đủ dũng cảm để nghe theo nó. Họ không có đủ can đảm để phân vân “chọn con tim hay nghe lý trí” như mọi người vẫn tưởng. Không ít người cho rằng nam hay nữ đều có khả năng ngoại tình như nhau, có người còn nói không có phụ nữ thích ăn nem thì đàn ông làm gì có ai mà ăn chả.

Vậy giữa đàn ông và đàn bà ngoại tình khác nhau về điểm gì?

Một là cảm giác. Đàn ông dễ dàng có cảm xúc với những thứ mới lạ nhưng đàn bà thì khác, để chinh phục họ đến mức khiến họ quay lưng với gia đình thì cần rất nhiều lý do: một người chồng không đủ tốt, một cuộc sống nhàm chán đến mức họ thấy vô cùng nhạt nhẽo… Chỉ khi mà đàn bà thấy thiếu thốn tình cảm vì có một người chồng vô tâm, sức ép của gia đình con cái, họ mới chọn cách ngoại tình. Đàn ông ngoại tình đáng trách nhưng đàn bà thì lại đáng thương.

Hai là chốn quay về. Đàn bà ngoại tình không giống như đàn ông. Một khi đã lỡ bước thì trăm ngàn cách họ cũng không thể trở về với gia đình. Hoặc giả nếu có về thì cũng là một "người đàn bà đáng khinh". Bản chất ham của lạ của đàn ông được chấp nhận một cách mặc định. Không phải do lối sống văn hóa mà do hệ tư tưởng phụ hệ ăn sâu từ xa xưa. Nhân cách của người đàn ông không bao giờ bị đánh giá qua vấn đề ngoại tình trong khi phụ nữ thì hoàn toàn. Không gia đình nào chấp nhận một con dâu đã ngoại tình nhưng đứa con rể ngoại tình lại vẫn có cơ hội.

Ba là đàn ông có thể chọn người thua vợ mình về mọi mặt để ngoại tình nhưng đàn bà thì phải chọn người hơn chồng mình. Đàn ông cần « người khác » chứ không cần người như vợ mình cho dù đó là ai, có khi chỉ là nhỉnh hơn về mặt nhan sắc. Đàn bà cần "một người tình tốt" đúng nghĩa, một người làm được tất cả những điều mà chồng mình còn thiếu sót, sưởi ấm trái tim cô đơn và tổn thương của mình.

Bốn là "tình một đêm". Khái niệm "tình một đêm" với đàn ông là bình thường nhưng đối với đàn bà, họ  chỉ lên giường với người khác khi họ có tình cảm. Đàn bà muốn được yêu và được trao yêu thương cho nhân tình nhiều hơn đàn ông, họ dành hết tâm gan của mình cho người thứ ba, trong khi đàn ông chỉ trao đi một ít tình cảm chứ không sẵn sàng buông bỏ vì ai.

Năm là động cơ ngoại tình. Đàn bà thích những người đàn ông cuốn hút, hấp dẫn về tâm hồn và phong thái. Còn đàn ông lại bị thu hút bởi những người đẹp. Sắc đóng vai trò quan trọng trong việc chi phối tâm sinh lý của người đàn ông và người đàn bà.

Sáu là con đường đi đến ngoại tình. Đàn ông là từ thể xác mới đến tình cảm nhưng đàn bà thì từ tình cảm mới có thể đến thể xác. Điều đặc biệt là đàn ông có thể ngoại tình với nhiều người cùng một lúc  để thỏa mãn như cầu của bản thân nhưng đàn bà thì chỉ một người đã đủ để họ "lụy tình".

Cuối cùng, phụ nữ có sự yếu mềm trong tình cảm vì hầu như họ không thể tự chủ trong mọi thứ nhưng đàn ông hẹn hò một cách tỉnh táo. Có những người cho dù họ thèm khát dục vọng đến bao nhiêu, họ vẫn dành cho vợ một vị trí đặc biệt. Còn đàn bà, chỉ cần sự dụ dỗ nho nhỏ, họ sẵn sàng từ bỏ gia đình để đi theo tình mới.

Đàn bà hay đàn ông đã gọi nhau là vợ chồng, hãy cùng nhau tôn trọng hai chữ "chung thủy", người thứ ba chỉ giống như cơn gió thoảng qua, họ sẽ mang lại những cảm giác mới lạ nhưng không mang lại sự vững chãi cả đời. Đã cùng vượt qua khó khăn để từ lạ thành thương thì đừng biến từ thương thành lạ, hãy cùng nắm tay nhau đến suốt cuộc đời và đừng để ai xen vào cuộc sống hôn nhân vững chãi mà bạn khó khăn lắm mới có được bạn nhé.

Theo Thế Giới Trẻ

Anh là sếp một công ty lớn, như dưới một người mà trên trăm người. Tôi biết anh từ những lần làm hợp tác hai bên công ty. Trong mắt tôi, cũng như mọi người, anh luôn là người lịch thiệp nhất. Mấy năm làm việc với anh, tôi chưa bao giờ thấy anh nổi giận, lại chu đáo và ân cần với nhân viên, đối tác. Cũng từng ấy năm, tôi từng xem anh là mẫu hình người đàn ông lý tưởng. Anh giỏi giang, tâm lý, lại là người chồng người cha luôn nhắc về gia đình với ánh mắt yêu thương nhất. Cho đến khi, tôi biết về người vợ của anh…

Lần đó, chúng tôi được anh về mời về nhà chơi, cũng là để ăn mừng hợp tác thành công. Chúng tôi đương nhiên đồng ý, vì bao lần đã nghe anh kể về vợ mình đảm đang lắm, món gì cũng biết, nấu ăn cực ngon. Đúng thật, những món ăn chị nấu đều khiến chúng tôi say mê. Nhưng có lẽ điều làm tôi nhớ nhất vào buổi tối hôm đó chính là bóng dáng im lìm của chị. Chị không cùng chúng tôi ăn uống, chỉ một mình ở bếp, hết nấu nướng rồi lại lên lầu. Anh khi đó chỉ nói, rằng chị không thích tiệc tùng.

Nhưng có lẽ điều làm tôi nhớ nhất vào buổi tối hôm đó chính là bóng dáng im lìm của chị - Ảnh minh họa: Internet

Lần thứ 2 tôi gặp chị chính là khi thấy chị đưa con đến trường. Trùng hợp là con chị và con tôi đều bằng tuổi nhau, chung trường, đều đã vào lớp một. Nhưng bao lần tôi đón con, vẫn chỉ thấy bóng dáng chị cùng con lên taxi, chưa từng thấy anh, một lần cũng không thấy anh đón mẹ con chị. Vài lần nói chuyện cùng tôi, vài bận tôi và chị dẫn hai con đi ăn đâu đó, mua sắm đâu đó, chị vẫn hay giữ im lìm. Tôi ngỏ xin số điện thoại, chắc vì tôi tò mò, cũng có thể vì…sao tôi thấy chị cô đơn đến lạ…

Vậy mà người gọi trước lại chính là chị. Chị ậm ừ một hồi lâu, cứ nói rồi lại như không dám. Tôi chỉ nói với chị, xem tôi như mẹ của Bon (con trai tôi) đi, chị cứ nói. Như được mở lời, chị chỉ hỏi tôi việc hợp tác của công ty chồng chị và công ty tôi vẫn đang trong giai đoạn nước rút sao? Khi nghe tôi trả lời đã kết thúc từ mấy tháng, chị im lặng một hồi lâu. Rồi tôi nghe tiếng chị cười nhẹ, chị bảo đừng để anh biết, chỉ là chị có chút tò mò.

Muốn biết chồng mình có bận hay không, lại phải hỏi một người dưng, thế thì đằng sau người phụ nữ này đã có bao chịu đựng và thứ tha... - Ảnh minh họa: Internet

Từ lần đó, tôi và chị thân nhau hơn. Sau này tôi mới biết, hóa ra khi ấy chị không thấy chồng về nhà, anh lại luôn bảo mình bận. Chị không biết thế nào, đành phải hỏi tôi. Muốn biết chồng mình có bận hay không, lại phải hỏi một người dưng, thế thì đằng sau người phụ nữ này đã có bao chịu đựng và thứ tha...

Để rồi tôi biết, người đàn ông được bao người tán dương kia là chồng chị, nhưng chưa một lần anh đưa đón chị đi đâu, chưa khi nào muốn cùng chị đến những tiệc tùng. Thậm chí, có lần chị phải vào viện vì sốt siêu vi, anh lại ở đâu đó ngoài kia, bận gì, bận với ai đó, chứ chưa từng bận ở bên chị. Tôi hỏi chị, rốt cuộc sao chị có thể chịu đựng suốt ngần ấy năm. Chị chỉ cười nhẹ, chỉ hai từ “quen rồi”…

Chị không đủ sức bước ra khỏi cái bóng của chồng, dù chỉ là một cái bóng để chị có tiếng có chồng với thiên hạ, chứ nào phải là một người chồng bằng xương bằng thịt bên chị sớm hôm. Chị không đủ sức bỏ đi, không thể buông bỏ, không dám bắt đầu lại. Chị chấp nhận sống mòn bên một người đàn ông vô tâm, một người chồng chưa từng trọn lòng với vợ con.

Chị chấp nhận sống mòn bên một người đàn ông vô tâm, một người chồng chưa từng trọn lòng với vợ con. - Ảnh minh họa: Internet

Đó là lần đầu tiên tôi biết hóa ra đàn ông nhẫn tâm nhất nào có phải là kẻ trăng hoa lọc lừa, nào là người phản bội dối gian. Đàn ông tàn nhẫn nhất chính là vì một cái nhíu mày người dưng mà để tâm, còn giọt nước của vợ lại chưa từng muốn lau giúp. Là kẻ trong mắt bao người ấm áp nhường nào, lại chỉ lạnh tanh với mình vợ mình.  Là kẻ để người phụ nữ đời mình mòn mỏi sống thiếu yêu thương và sức sống. Là người xem trọng mọi thứ, chỉ trừ vợ mình. Là người như tận tình tận tâm với mọi thứ, trừ vợ mình.  Là người như có tâm với cả thiên hạ, chỉ vô tâm với mỗi vợ mình…

Nhưng tôi chỉ muốn chị, hay những người đàn bà đang ở bên người chồng vô tâm có thể hiểu. Kẻ vô tâm, không bao giờ là đáng cho sự hy sinh và đánh đổi của đàn bà. Trên thế gian này, vốn không có đàn ông vô tâm, chỉ là họ đã không còn đủ yêu thương để có tâm với mình. Còn ta, cứ chịu đựng sự vô tâm nơi họ, thì rồi sẽ có lúc trắng tay, chẳng còn gì. Với đàn ông vô tâm, cứ bỏ đi đừng tiếc, cứ vô tâm như họ mà bước đi, để mình còn có thể sống, con mình cũng thôi tủi hờn, chúng ta còn có thể hạnh phúc hơn, theo một cách khác…

Theo PNSK

Không có nỗi khổ sở nào của người đàn bà cho bằng có một người chồng tệ bạc. Đàn bà khi lấy chồng như đánh cược cuộc đời mình. May mắn thì gặp người biết nghĩ, biết thương. Lỡ chẳng may gặp phải kẻ tệ bạc, khóc bao nhiêu cho đủ, khổ tâm dằn vặt nào bằng?

Với đàn bà, khổ tâm nào bằng có chồng tệ bạc? - Ảnh minh họa

Đàn ông tệ bạc là khi quá vô tâm, cờ bạc, nhậu nhẹt, lười biếng, thậm chí là đi ngoại tình. Đã là vợ, dù đau đến mấy cũng không dễ dàng buông bỏ. Những năm tháng sống chung, gọi nhau tiếng vợ tiếng chồng chính là điều níu kéo đàn bà ở lại bởi họ luôn sống bằng con tim. Tự thâm tâm đàn bà, giữa nước mắt vẫn cố hy vọng, cố trông chờ ở sự quay đầu và thay đổi từ chồng.

Đàn bà không bỏ được chồng tệ bạc ngoài sợi dây tình cảm họ còn có mối ràng buộc rất lớn là con cái. Đàn bà khi có con thường sống vì hạnh phúc của con hơn là của mình. Nín nhịn, chịu đựng, hi sinh chỉ mong con cái lớn lên không thiệt thòi. Nhiều người đàn bà dù có chồng tệ bạc đến mấy cũng không bỏ được bởi phụ thuộc vào kinh tế. Đàn ông là người chủ gia đình, ly hôn đồng nghĩa với việc đàn bà mất đi chỗ dựa, không biết cuộc đời sẽ đi đâu, về đâu…

Ngày chị gái tôi quyết định ly hôn, ba mẹ tôi vui hơn là buồn. Bởi vì bao nhiêu năm qua, họ đã chứng kiến cảnh con gái mình bị đối xử tệ bạc như thế nào. Mỗi lần về thăm nhà là mỗi lần trên người chị thêm dấu vết của những lần chồng đánh đập. Ba mẹ hỏi, chị cứ gạt đi bảo bị ngã xe, vấp té… Mẹ tôi rơi nước mắt: “Có vết ngã xe nào lại hằn năm dấu ngón tay trên mặt thế kia?”

Bao nhiêu năm, chị vẫn cắn răng chịu đựng một người chồng vũ phu, nhậu nhẹt - Ảnh minh họa

Ngày trước ba mẹ tôi đã ngăn cản không cho chị cưới bởi anh ta có nhiều tật xấu. Chị gạt đi hết, bảo rằng đàn ông ai chẳng có tật này tật kia. Cưới nhau về dăm bữa nửa tháng đã thấy anh đổ đốn. Suốt ngày anh ta nhậu nhẹt bê tha. Hơn nữa còn có tính vũ phu. Có chút rượu trong người hễ không vừa lòng là thượng cẳng chân, hạ cẳng tay đánh chị.

Nhưng chị cứ nín nhịn hết lần này đến lần khác. Chị lựa lời khuyên bảo mong anh thay đổi. Được vài hôm lại lao đầu vào rượu. Khi chị mang bầu, có lần bị chồng đánh suýt sảy thai. Ba mẹ tôi xót con, bảo chị không ở được về nhà ở với ba mẹ. Sống với người chồng như vậy, không biết sống chết lúc nào.

Vậy mà chị tôi nín nhịn như thế 5 năm trời. Chính tôi hiểu đằng sau cái vẻ lam lũ, chịu đựng chị đã khổ sở và tủi nhục đến mức nào. Chị quyết định ly hôn sau cái lần anh chồng đốn mạt dắt gái đi nhà nghỉ còn quay ra chửi chị. Anh ta bảo chị như con ở trong nhà. Người ngợm xấu xí, luộm thuộm chỉ bằng một góc của nhân tình. Lần đầu tiên sau bao năm làm vợ, chị dùng hết sức mạnh tát thẳng mặt chồng: “Anh chỉ là một thằng chồng hèn hạ…”.

Đàn bà hãy chọn phương án ly hôn khi có một người chồng chỉ mang đến cho mình nước mắt - Ảnh minh họa

Cái khổ lớn nhất của một người đàn bà không phải lấy nhầm chồng mà là không dám bỏ người chồng tệ bạc. Biết khổ mà vẫn sống, biết đau đớn hết lần này đến lần khác mà vẫn cắn răng chịu đựng. Chính chị gái tôi cũng từng nhu nhược như thế nhưng may mắn thay, sau bao nhiêu năm khổ sở chị cũng đã mạnh mẽ mà bỏ được chồng.

Dẫu biết rằng, đàn bà rất đau đớn khi chọn phương án ly hôn nhưng thà đau một lần, rồi cuộc đời còn có ngày tìm lại được ánh sáng. Sống với chồng tệ bạc, ngày này qua ngày khác những nỗi đau và vết thương ngày một nhiều. Đàn bà còn mong chờ gì ở một người chồng như thế?

Theo Phụ Nữ & Gia Đình

Tôi đang bị đặt trong một mối quan hệ hết sức lằng nhằng. Tôi buông không được mà không buông cũng không xong.

Chồng tôi đang đòi ly hôn để quay về bên gia đình cũ. (Ảnh minh họa)

Tôi là vợ hai của chồng. Khi tôi đến với anh, anh đã hoàn thành các thủ tục pháp lý với vợ cũ. Họ có với nhau một đứa con gái 4 tuổi. Hàng tháng chồng tôi gửi tiền nuôi con.

Mẹ tôi đã từng cấm cản tôi yêu anh. Nhưng không hiểu vì sao tôi cứ mê muội vẻ chững chạc, đứng đắn của anh. Tôi còn nói với mẹ rằng đàn ông như anh mới thật sự là chỗ dựa cả đời cho tôi. Mẹ tôi chỉ biết lắc đầu nhìn tôi yêu mù quáng như thế.

Khi thành vợ anh, tôi mới thấu nỗi khổ của một người đến sau. Tôi không được trao trọn yêu thương mà cái gì cũng phải san sẻ cho gia đình cũ của anh. Dù hai người không còn sống chung nữa nhưng vợ cũ anh cần giúp đỡ gì đều gọi anh. Tôi ghen, anh nói tôi phải biết chấp nhận. Dù gì họ cũng từng là vợ chồng, anh không thể bỏ mặc vợ cũ với con gái được.

Hàng tháng, tôi phải chuyển khoản cho vợ cũ anh 3 triệu đồng nuôi con. Thế mà thiếu gì, chị ấy lại cứ gọi chồng tôi bảo anh mua. Tôi không chịu thì chồng bảo tôi ích kỉ. Có tháng anh tiêu tốn gần hết tháng lương cho họ. Vợ chồng tôi vì thế mà cãi nhau liên tục. Tôi cũng thất vọng về cuộc sống hôn nhân của mình.

Khi tôi mang thai, tôi nói chồng phải biết dành dụm để còn lo cho mẹ con tôi. Anh ừ hử nhưng rồi vẫn mang tiền đem cho con gái. Anh nói nó thiếu thốn tình thương nên cần phải bù đắp. Bù đắp gì mà cuối tuần nào anh cũng qua bên ấy chơi với nó cả ngày, ăn cơm với vợ cũ tới khuya mới về.

Hai tháng nay, con gái của chồng tôi phát bệnh. Con bé cứ ngất xỉu liên tục trên lớp học, anh đưa nó đi khám. Kết quả khám khiến cả chúng tôi bàng hoàng. Con bé bị ung thư máu khi chỉ hơn 5 tuổi.

Từ khi biết bệnh con, chồng tôi gần như bỏ hết công việc để đưa con đi khám ở tuyến cao hơn. Anh cũng không đoái hoài gì đến mẹ con tôi nữa. Không chỉ thế, vàng cưới, tiền dành dụm, anh đều lấy hết để chữa bệnh cho con bé. Không phải tôi đang so đo tính toán gì với con bé nhưng giá như anh hỏi tôi một tiếng có lẽ tôi đã không ấm ức đến vậy.

Hôm qua, anh về nhà với vẻ mặt mệt mỏi. Anh đưa tôi tờ đơn li hôn. “Anh muốn dành toàn bộ thời gian để bên con trong những ngày cuối cùng này. Nhưng anh cũng không nỡ để em phải cô đơn mãi. Sau khi con bé mất, có lẽ vợ cũ anh sẽ không chịu nổi. Anh muốn ở bên mẹ con cô ấy”.

Tôi gần như sụp đổ tất cả. Chồng tôi đang đòi ly hôn để quay về bên gia đình cũ. Tôi đang bị đặt trong một mối quan hệ hết sức lằng nhằng. Tôi buông không được mà không buông cũng không xong. Nếu buông, con tôi sẽ không có cha. Chỉ hai tháng nữa thôi là tôi sinh con rồi. Không buông thì tôi bị mang tiếng dành cha với một đứa trẻ mắc bệnh nan y. Tôi tuyệt vọng quá. Hãy cho tôi lời khuyên.

Theo Helino

Cô là đồ đàn bà không biết sinh con mà giờ lại đi đổ lỗi tại con tôi. Tôi cho cô hai sự lựa chọn một là cô ly hôn với con trai tôi, hai là cô để cho nó ra ngoài tìm cô gái khác sinh hộ con trai.

Ảnh minh họa

Sau 5 năm kết hôn tôi và chồng đã có với nhau cả 3 mụn con. Thế nhưng cả ba đều là con gái – điều này khiến gia đình chồng và chồng tôi không hài lòng. Họ cũng chẳng coi tôi và các con tôi ra gì.

Tôi còn nhớ rõ cái cảm giác tủi thân trong ngày mình đi sinh đứa thứ ba, khi bác sĩ thông báo tôi sinh con gái cả nhà chồng và chồng đều ra về bỏ mặc tôi với con ở lại. May mà lúc đó có mẹ tôi ở bên chứ không tôi không biết xoay sở thế nào.

Tôi thấy thật khó hiểu khi thời buổi hiện đại rồi mà nhà chồng tôi vẫn rất bảo thủ, họ trọng nam khinh nữ và luôn coi việc sinh con gái là do đàn bà. Một lần không chịu được sự đối xử quá tàn nhẫn của gia đình chồng nên tôi có tham gia góp ý với chồng:

- Em nghĩ con nào cũng là con mình anh à. Con là trời cho chứ nhiều người còn không sinh được con ấy chứ.

- Em nói gì mà lạ thế, anh mà không sinh được con trai thì bạn bè, đồng nghiệp, các cô dì chú bác cười anh. Em nghĩ anh còn mặt mũi nào nữa.

- Nhưng sinh con trai hay gái hầu hết là do đàn ông chứ đâu phải do đàn bà. Nên em nghĩ nhà mình chỉ sinh ba đứa là đẹp rồi anh à. Cứ chăm sóc con tốt và chu đáo là được.

Chồng tôi chưa kịp nói gì thêm thì mẹ chồng từ ngoài đi vào tát tôi một cái khiến tôi choáng váng, bà còn không quên đay nghiến tôi:

- Cô là đồ đàn bà không biết sinh con mà giờ lại đi đổ lỗi tại con tôi. Tôi cho cô hai sự lựa chọn một là cô ly hôn với con trai tôi, hai là cô để cho nó ra ngoài tìm cô gái khác sinh hộ con trai. Chứ cái thá như cô chắc có sinh 10 đứa cũng chỉ là lũ vịt giời vô tích sự.

- Sao mẹ lại nói như thế được, con gái cũng là con của con với chồng con. Đâu có thể chỉ vì việc sinh con mà để ba đứa trẻ không có đủ cha mẹ được.

- Anh thấy ý kiến của mẹ cũng có lý đó. Nhà anh rất cần có con trai em không hiểu sao. Thôi thì mình ly hôn, em cứ nuôi ba đứa con, anh không cần con gái. Với anh 10 đứa con gái cũng không bằng đứa con trai được.

Vậy là tôi bị nhà chồng ép phải ly hôn và đuổi ra khỏi nhà cùng ba đứa con thơ. Họ cũng chẳng để cho mẹ con tôi chút tài sản nào. Đau đớn, tủi nhục 4 mẹ con tôi bắt xe về nhà bố mẹ đẻ. Nhưng như thế có lẽ là lối thoát cho tôi khi không phải sống trong sự dày vò, sỉ vả của nhà chồng.

Thế nhưng cuộc đời này đúng là ác giả, ác báo. Tôi được biết chồng tôi sau khi lấy vợ cả năm cũng chẳng sinh được con. Nguyên nhân là sau khi bỏ vợ con anh ta lao vào rượu bia, gái gú, ba lăng nhăng, không lành mạnh và kết quả sau đó là không còn khả năng sinh con.

Một hôm tôi đi làm về thì thấy bố mẹ chồng cũ mang rất nhiều đồ sang nhà tôi. Thấy tôi họ niềm nở ra mặt:

- Bố mẹ thật có lỗi với con quá. Hôm nay qua đây bố mẹ muốn xin lỗi con và mong con tha thứ vì cách hành xử không phải trước kia của bố mẹ. 4 mẹ con con hãy quay về với bố mẹ nhé. Bố mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi con nào cũng là con nên bố mẹ hứa sẽ chăm sóc, đối xử tốt với các cháu và con.

- Cuộc sống của 4 mẹ con tôi hiện giờ rất tốt và tôi cũng không muốn quay trở lại ngôi nhà bạc tình bạc nghĩa đó nữa. Thử hỏi nếu con trai ông bà giờ không vô sinh thì chắc gì ông bà đã nghĩ đến 3 đứa cháu này. Thôi ông bà về đi và đừng bao giờ quay trở lại nhà tôi nữa. Tôi và 3 đứa con tôi cũng không bao giờ muốn gặp lại gia đình nhà các người nữa.

Nhìn bộ mặt thảm thương của họ tôi thấy thật hả hê trong lòng. Những gì họ phải chịu đựng bây giờ cũng chưa thấm vào đâu so với sự độc ác, bạc tình bạc nghĩa mà họ đã dành cho 4 mẹ con tôi!

Theo Người Lao Động

Tôi quay trở lại với anh, không phải vì đã hoàn toàn yêu anh, mà đơn giản là bởi vì, tôi không tìm thấy người hơn anh, yêu thương tôi hơn anh và lo lắng cho tôi hơn anh. Anh biết điều đó, nhưng vẫn chấp nhận tất cả, và nói sẽ từ từ khiến tôi yêu anh hơn cả bản thân mình.

Tôi quay về vì không tìm được người hơn anh. (Ảnh minh họa)

Chủ động chia tay với bạn trai sau hơn 2 năm chúng tôi yêu nhau, đơn giản chỉ vì tôi có cảm giác mình không yêu anh, dù rằng anh yêu tôi rất nhiều. Anh chiều chuộng và lo cho tôi đủ thứ tôi cần.

Dù thu nhập của anh không phải cao, trước đây mỗi tháng chỉ gói gọn hơn 10 triệu đồng, nhưng vì tôi khích lệ, nên anh đã cố gắng rất nhiều, thu nhập của anh đã tăng gần gấp đôi. Anh không tiếc tôi bất cứ thứ gì, nên ở bên anh, tôi lúc nào cũng như một nàng công chúa.

Nhưng tình yêu lại có lý do của nó, anh lo cho tôi nhiều, thương tôi nhiều và rất tốt với gia đình tôi. Nhưng lúc nào tôi cũng có cảm giác, tôi với anh hợp để làm bạn hơn làm người tình. Tôi với anh, chỉ nên dừng lại ở mối quan hệ bạn bè, vì có những chuyện, tôi không thể tâm sự với anh.

Trong chuyện chăn gối, tôi cũng không có cảm thấy thỏa mãn, nhiều khi còn sợ hãi khi quan hệ với anh, cảm giác hai cơ thể không thể hòa quện làm một được. Nên tôi chủ động chia tay, mặc dù anh níu kéo rất nhiều, anh nói sẽ thay đổi để tôi hài lòng hơn, để tôi yêu anh nhiều hơn.

Chia tay được hơn 1 năm, tôi cũng thử yêu vài người, nhưng đều không có cảm giác yên bình như ở bên anh, người ta cũng không lo lắng, yêu chiều tôi như anh đã yêu chiều, lo lắng cho tôi, thậm chí tính toán cả với tôi về vấn đề tiền bạc.

Gia đình tôi cũng nói, chỉ có anh là yêu thương tôi nhất, dù trong chuyện chăn gối, tôi cảm thấy thỏa mãn hơn, nhưng họ cũng không quan tâm đến tôi như anh quan tâm đến tôi.

Tôi quay trở lại với anh, không phải vì đã hoàn toàn yêu anh, mà đơn giản là bởi vì, tôi không tìm thấy người hơn anh, yêu thương tôi hơn anh và lo lắng cho tôi hơn anh. Anh biết điều đó, nhưng vẫn chấp nhận tất cả, và nói sẽ từ từ khiến tôi yêu anh hơn cả bản thân mình.

Tôi không biết điều anh nói có trở thành hiện thực không, chỉ thấy thương vì mình đã khiến anh phải thiệt thòi, đau khổ khi yêu người đàn ông khác.

Theo Đất Việt
Powered by Blogger.